Chương 197: (Vô Đề)

Thời gian thấm thoát trôi qua, Trương Yên Nhi đã mang thai được hơn ba tháng, có lẽ cơ thể nàng vốn khỏe mạnh nên phản ứng không quá lớn, được các thái y chăm sóc tỉ mỉ, mập lên không ít.

Sau khi nàng được phong làm quận chúa thì có viện trạch của chính mình, nhưng bình thường nàng toàn ở trong cung, không chỉ ở lại không mà còn chọc Quý Thính và A Giản cả ngày, cậy mình có thai thế là chơi xấu. Quý Thính và A Giản luôn phải chịu thiệt, lúc nào cũng vây quanh một mình nàng, Thân Đồ Xuyên chẳng thể làm gì được, dù sao hắn cũng không thể mang thai, không thể dùng chiêu cha quý nhờ con.

"Ngươi mà cứ bắt nạt chàng ấy thì chắc chắn chàng sẽ phản kích đó, đến lúc ấy ngươi đừng tìm ta khóc lóc." Quý Thính bóc một quả quýt cho nàng, nhắc nhở nàng một câu trước.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Trương Yên Nhi chẳng bận tâm: "Nhưng ta có thai, hắn đánh ta một trận được chắc?"

"Mặc dù không đánh ngươi nhưng ta cứ cảm thấy chàng sẽ làm ra chuyện còn ác hơn cả đánh ngươi." Quý Thính hiểu Thân Đồ Xuyên rất rõ, mấy ngày nay nàng cố gắng hết sức giành chút thời gian cho hắn nhưng hắn vẫn không vui vẻ gì, hắn mà đã không vui thì chắc chắn sẽ làm gì đó.

Trương Yên Nhi hừ nhẹ một tiếng: "Chỉ cần ngươi và A Giản ở với ta thì còn lâu ta mới sợ hắn."

Quý Thính thở dài bất đắc dĩ, không biết khuyên nàng thế nào.

Trương Yên Nhi chột dạ liếc mắt nhìn nàng ấy, không nói gì nữa. Thật ra nàng cũng biết gần đây mình hơi quá đáng, không chỉ chiếm Quý Thính vào ban ngày, đến tối cũng quấn lấy nàng ấy, Quý Thính đã ở trong phòng nàng nhiều ngày lắm rồi..... Nhưng nàng hết cách rồi, từ khi mang thai, nàng cảm thấy mình hơi dính người, muốn có ai đó ở bên nàng, nếu không nàng sẽ cảm thấy hoang mang khó chịu, cơm ăn không vô, vì đứa con trong bụng, đành phải mặt dày thôi.

Dù sao sau này Thân Đồ Xuyên còn nhiều thời gian bám lấy Quý Thính, nàng chỉ muốn Quý Thính ở với nàng mười tháng, hắn hời hơn nàng rồi. Trương Yên Nhi hổ thẹn qua một cái nháy mắt đã trở nên cứng rắn cây ngay không sợ chết đứng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngày hôm đó Thân Đồ Xuyên trở về rất muộn, nghe nói Quý Thính và Trương Yên Nhi đang ăn cơm thì đi thẳng qua đó tìm các nàng.

"Đến đúng lúc lắm, mau ngồi xuống ăn cơm đi." Quý Thính vội gọi hắn.

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh liếc mắt nhìn Trương Yên Nhi, lúc hai người chạm mắt nhau như xẹt ra tia lửa điện vậy, sau đó ai nấy đề nghiêng mặt qua bên khác.

Chờ Thân Đồ Xuyên ngồi xuống, Quý Thính gắp chút đồ ăn cho hắn rồi mới hỏi: "Hôm nay chàng đi đâu vậy, vì muộn thế này mới về?"

"Lên triều sáng xong thì đi đến quán trà với Chử Yến." Thân Đồ Xuyên trả lời.

Quý Thính nhướng mày: "Đến quán trà thôi mà mất cả một ngày?"

Thân Đồ Xuyên dừng một chút, lạnh nhạt nhìn Trương Yên Nhi: "À, còn gặp phải quan phủ lùng bắt nghi phạm nên ta và Chử Yến giúp một tay."

"Nghi phạm gì?" Quý Thính nổi lên hứng thú.

Trương Yên Nhi cũng tò mò nhìn sang.

Khóe môi Thân Đồ Xuyên hơi nhếch lên, nghiêm trang nói: "Ta nghe bổ khoái nói tên nghi phạm này vào thành từ hai tháng trước, suốt cả ngày chẳng làm gì cả, chỉ đi thăm hỏi từng nhà một, như đang tìm người nào đó."

Trương Yên Nhi sửng sốt.

"Tìm ai vậy?" Quý Thính càng tò mò hơn.

Thân Đồ Xuyên khẽ lắc đầu: "Hắn không chịu nói, vì thế hơi đáng nghi, đám bổ khoái cảm thấy hắn như đám trộm cướp, cứ đi dò xét từng nhà từng hộ như thế, chắc là thăm dò địa hình."

"Nhưng nếu trộm cướp thì vì sao thăm dò địa hình thôi mà tốn tận hai tháng?" Quý Thính không đồng tình.

Trương Yên Nhi nuốt nước miếng, trong lòng càng bất an.

Thân Đồ Xuyên gật đầu: "Ta cũng thấy vậy, người đó là một nhân tài, võ công rất tốt, còn ai hiểu dùng đao, rất khác với gian tặc gì đó."

Trương Yên Nhi nghe đến đoạn miêu tả phía sau thì ngồi không yên được nữa, không nhịn được hỏi: "Người đó tên là gì?"

"Không biết, hắn chẳng chịu nói gì cả." Thân Đồ Xuyên trả lời.

Trương Yên Nhi ngạc nhiên nhìn hắn, một lúc lâu sau lại hỏi tiếp: "Vậy giờ hắn đang ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!