Chương 19: (Vô Đề)

...... Nghĩ lại cũng biết không có khả năng đấy, nếu hắn có hứng thú với nàng thì lúc trước tại sao nàng lại phải khổ sở theo đuổi nhiều năm như vậy chứ. Quý Thính nghĩ không ra, dứt khoát đánh thức hắn.

Thân Đồ Xuyên chỉ cảm thấy mình vừa mới ngủ không lâu liền bị đánh thức, hắn mở mắt ra sau đó nhìn thấy Quý Thính gọi hắn nên cũng không tức giận, chỉ tốt bụng hỏi một câu: "Điện hạ có việc gì sao?"

"Bản cung hỏi ngươi, tối qua chúng ta đã ngủ cùng nhau rồi?" Quý Thính trực tiếp hỏi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Thân Đồ Xuyên dừng một chút, đôi tai dần dần đỏ lên, nhưng vẫn bình tĩnh nói: "Ngủ cùng rồi."

Quý Thính trong lòng có chút hồi hộp.

"Nhưng cũng chỉ là ngủ, điện hạ say rượu, thực sự ngủ rất say." Thân Đồ Xuyên bổ sung thêm một câu.

Quý Thính hiểu, đây chỉ là ngủ không có ý gì khác, nhất thời thở phào một hơi.

Biểu cảm sống sót sau tai nạn của nàng quá mức rõ ràng, giọng nói Thân Đồ Xuyên xiết chặt: "Điện hạ đây là có ý gì, không hợp phòng nên khiến điện hạ vui vẻ như vậy sao? Nếu đã như vậy, tối hôm qua cần gì phải để Thân Đồ ở lại?"

"Là bản cung bảo ngươi ở lại? "Quý Thính  kinh ngạc.

Thân Đồ Xuyên nhìn bộ dạng không hiểu chuyện gì đang xảy ra của nàng, đột nhiên xuất hiện cảm giác trống rỗng, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh như cũ: "Đúng vậy."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính: "..." Tại sao nàng lại bảo hắn ở lại? Chẳng lẽ là vì đáy lòng nàng cảm thấy đã nâng hắn nhiều năm như vậy, lại chưa từng ngủ cùng một lần nào, vì thế mới có cảm giác rất thiệt thòi? Cho nên phải ngủ cùng một lần để thảo mãn tâm nguyện mới được sao?

Nàng nghiêm túc suy nghĩ.

Thân Đồ Xuyên thấy nàng không nói gì, nhịn không được hỏi: "Điện hạ đang suy nghĩ gì vậy?"

"Suy nghĩ xem có muốn ngủ cùng ngươi hay không." Quý Thính  thuận miệng nói.

Thân Đồ Xuyên: "……"

Quý Thính không chút xấu hổ, liếc mắt nhìn hắn một cái nói: "Dù sao cũng tốn năm mươi vạn lượng, không ngủ một chút thì cũng rất thiệt thòi."

Thân Đồ Xuyên im lặng hồi lâu: "Bạc đó hình như là của ta."

"Đúng vậy, nhưng không phải vẫn rơi vào túi tiền của tú bà sao?" Quý Thính nhún vai.

Lần này Thân Đồ Xuyên im lặng lâu hơn, sau đó mới khó khăn mở miệng: "Nếu điện hạ muốn ngủ, không bằng......"

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ cửa, Quý Thính lập tức quay lại nhìn. Thân Đồ Xuyên im lặng, dừng một chút sau đó thấp giọng hỏi: "Ai?"

"Thân Đồ công tử, điện hạ tỉnh chưa?" Giọng nói nịnh hót của tú bà truyền đến.

Thân Đồ Xuyên tỉnh táo lại: "Tỉnh rồi, có chuyện gì?"

"Là, là Mục thiếu gia của nhà điện hạ tìm đến đây, nói tới đón điện hạ về nhà…" Tú bà càng nói thanh âm càng nhỏ, không ngừng âm thầm kêu khổ, nếu không phải sợ điện hạ nghi ngờ, nàng ta nhất định sẽ không đến chuyển lời.

Giọng nói Quý Thính co rút lại: "Dự Chi sao lại đến đây?"

"Nếu điện hạ không muốn gặp hắn, để tú bà đuổi hắn đi là được." Thân Đồ Xuyên nghe ra sự miễn cưỡng của nàng, lập tức nói với nàng.

Quý Thính vội vàng xua tay: "Đừng đừng đừng, bản cung nào dám đuổi hắn đi." Trong lúc nói, tay chân nàng cũng trở nên bối rối, cầm lấy xiêm y lên muốn tự mình mặc lại.

Ánh mắt Thân Đồ Xuyên phiếm lạnh: "Ngài là điện hạ, là Lẫm Khánh trưởng công chúa, vì sao phải sợ một thị phu như hắn?"

"Bản cung mới không phải sợ hắn, bản cung là tôn trọng hắn." Quý Thính nói xong, lập tức đem xiêm y mặc lại, chỉ là vì tự mình làm, hơn nữa lại đang vội vàng đi, cho nên ăn mặc có chút lộn xộn, nhưng nàng cũng không quan tâm những thứ này, trực tiếp xoay người xuống lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!