Những người trong Phong Nguyệt Lâu bởi vì lời nói này của Thân Đồ Xuyên mà tĩnh lặng một hồi lâu, tiếp theo không biết là ai mở miệng trước, trong lầu nhất thời nổ tung.…
"Không phải nói Thân Đồ Xuyên đối với điện hạ rất chán ghét sao, sao hôm nay lại muốn thay điện hạ xuất bạc?"
"Không lẽ là vì sợ ảnh hưởng đến thanh danh của tiểu thư Trương gia?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Chắc chắn không phải! Hiện tại hắn bị hoàng thượng giam giữ ở đây không được đi đâu, nhưng ít hôm nữa đại xá, số bạc này có thể chuộc thân cho chính hắn, hắn lại nguyện ý đưa hết cho điện hạ, vậy chứng minh điều gì? Chứng minh trong lòng hắn đã duyệt điện hạ, đêm nay chỉ muốn điện hạ ở bên!"
Tiếng nghị luận của mọi người càng lúc càng lớn, sắc mặt Lục Thược cũng càng ngày càng tái nhợt, nhưng nàng ta không rời đi, chỉ giống như Liễu Phù Phong Nhược* đi tới trước sân khấu, xung quanh nhất thời yên tĩnh.
*Liễu Phù Phong Nhược: Mô tả một người phụ nữ với tư thế yếu ớt và động tác nhẹ nhàng.
Hốc mắt nàng ta đỏ hoe nhìn người trên khán đài: "Thân Đồ công tử, hôm nay ta đến không phải là muốn làm ngươi xấu hổ, chỉ là không muốn ngươi bị người ta sỉ nhục......"
Thanh âm của nàng ta phát run đến đáng thương, khiến người nghe không khỏi sinh lòng thương tiếc, chỉ tiếc tâm ta vốn hướng minh nguyệt, làm sao minh nguyệt lại chiếu xuống cống rãnh được chứ, nàng ta nhìn người ở trên khán đài, người trên đài lại đang nhìn người khác.
Lục Thược còn muốn nói gì đó, rèm cửa trên lầu hai lại kéo lên, Thân Đồ Xuyên xoay người rời đi, đi thẳng hướng lên lầu, toàn bộ quá trình cũng không thèm liếc nhìn nàng ta lấy một cái, nàng ta buồn bã cắn môi, hồi lâu sau mới xoay người rời đi.
Sau khi Quý Thính kéo rèm cửa lên, tinh thần sảng khoái bước đến cạnh bàn, đợi Thân Đồ Xuyên lên lầu, liền tiện tay lấy một quả táo từ trên bàn, ném về phía hắn nói: "Phần thưởng."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Thân Đồ lại thấy giống như đang thưởng cho chó vậy." Mặc dù nói như vậy nhưng hắn vẫn thẳng thắn nhận lấy quả táo.
Quý Thính nhếch khóe môi: "Năm mươi vạn lượng, ngươi thay bản cung ra?"
"Thân Đồ không có tiền." Thân Đồ Xuyên mặt không đổi sắc.
Quý Thính nhướng mày: "Vậy mới vừa rồi ngươi nói có năm mươi vạn lượng, còn nói nghe như thật vậy, vậy tới lúc tú bà tìm ngươi, ngươi lấy cái gì đưa cho nàng ta? Nói trước cho biết, bản cung cũng không có bạc cho ngươi đâu."
Tú bà canh giữ ở cửa mắt xem mũi ngửi, trong lòng nghĩ thầm không không không, ta cái gì cũng không muốn, điện hạ người đừng nhắc tới ta nữa.
Trong sương phòng, vẻ mặt Thân Đồ Xuyên dịu dàng nhìn về phía nàng: "Vậy đành nợ trước, dù sao thì Thân Đồ luôn ở Phong Nguyệt lâu, cũng không thể chạy được."
Đây là muốn ngày sau lấy tiền công gán nợ mà, Quý Thính khẽ cười giễu cợt một tiếng: "Vậy bản cung vẫn nên nghĩ cách trả lại bạc cho ngươi thôi, bản cung cũng không làm được chuyện tiêu tiền bán thân của ngươi."
"Không sao, coi như là tự đưa mình cho điện hạ, để điện hạ dùng." Thân Đồ Xuyên chầm chậm nói.
Quý Thính dừng một chút, muốn nói nàng cũng sẽ không ngày ngày đến đâu, có điều hôm nay rốt cuộc Thân Đồ Xuyên đã giúp nàng giải vây, vẫn là không nên nói những lời cay đắng trong lòng với hắn. Nàng nghĩ như vậy, ngoài miệng lập tức im lặng tích đức, chỉ ngồi ở trước bàn uống một chén.
Ba chén rượu lót bụng, nàng quét mắt liếc nhìn Thân Đồ Xuyên một cái. Như trúc như tùng, anh tuấn giữ lễ độ, mười phần dáng vẻ quân tử, nhưng tâm tàn nhẫn, đối với nàng như vậy, đối với Lục Thược cũng là như vậy. Không đúng, bây giờ đối với nàng cũng không tính là nhẫn tâm, chẳng lẽ là vì nàng không vội vàng?
Càng quan tâm hắn, hắn càng sĩ diện, lúc thực sự không quen hắn, hắn ngược lại nhu thuận hiểu chuyện.... Đây được coi là gì, hèn hạ đúng không? Biểu cảm của Quý Thính có chút vi diệu.
"Điện hạ đang nghĩ gì vậy?" Thân Đồ Xuyên hiếm khi không lịch sự hành động mà không có sự cho phép của nàng, ngồi xuống vị trí bên cạnh nàng, rũ mắt thay nàng rót rượu.
Quý Thính quét mắt liếc hắn một cái: "Đang nghĩ Thân Đồ công tử cũng không giống người nhẫn tâm, nhưng Lục Thược cô nương vì mạng của ngươi mà đến cả thanh danh cũng không cần, vậy mà ngươi lại khiến nàng ta mất mặt như thế."
"Nàng ta cùng ta không quan hệ." Thân Đồ Xuyên thản nhiên nói.
Quý Thính châm chọc cười: "Đúng vậy, ai có thể cùng ngươi có quan hệ được chứ? "
"Điện hạ."
Quý Thính: "Hả?"
"Người cùng ta có quan hệ." Thân Đồ Xuyên nhìn vào mắt nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!