Quý Thính tới tìm Mục Dự Chi, lặp lại một lần nữa lí do thoái thác với Chu lão tướng quân lúc trước, nói đến mức miệng cũng khát khô, liền bưng chén trà ngon đã để nguội trên bàn lên, trực tiếp uống một hơi cạn sạch. Nàng uống xong, vừa mới buông chén xuống, Mục Dự Chi lập tức thêm cho nàng một chén khác, đặt hơi cách xa nàng một chút, để nguội.
"Ta đối với tên Thân Đồ Xuyên kia đã không còn tình yêu nam nữ, nhưng hắn đối với ta vẫn còn giá trị lợi dụng, cho nên ta nhất định phải giả vờ có dáng vẻ đấy, ngươi đã hiểu vì sao ta ngày ngày đi tìm hắn chưa?" Quý Thính nghiêm túc hỏi.
Mục Dự Chi như có điều suy nghĩ nhìn nàng: "Hiểu."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính thở phào một hơi, đang muốn nói gì đó thì đột nhiên nghe thấy Mục Dự Chi chậm rãi nói: "Điện hạ, hai ba tháng không gặp, người thực sự đã lớn lên không ít, ngay cả lời nói dối như thế này mà cũng có thể nói với ta."
Quý Thính suýt chút nữa thì nghẹn chết: "... Ai lại nói lời bịa đặt với ngươi làm gì chứ?"
"Ta không hiểu chuyện trong triều đình, nhưng tin rằng điện hạ sẽ xử lý thỏa đáng, nếu như có chuyện gì cần đến ta thì cứ nêu ra, ta chắc chắn sẽ toàn lực trợ giúp điện hạ." Mục Dự Chi ung dung quét mắt nhìn qua nàng một cái: "Về phần Thân Đồ Xuyên, ta khuyên điện hạ vẫn phải giết chết cái ý niệm này đi."
Quý Thính chán nản: "Sao ngươi lại cố chấp như vậy chứ... Được rồi, ngươi nói sẽ toàn lực giúp ta, là thật chứ?"
"Thật."
Quý Thính chăm chú nhìn hắn ta: "Ta thiếu tiền, ngươi muốn giúp không?"
"Điện hạ." Mục Dự Chi mỉm cười.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính bất mãn lẩm bẩm một câu "ta biết rồi", liếc mắt nhìn hắn ta một cái rồi bực tức rời đi.
Phù Vân vẫn luôn canh giữ ở cửa biệt viện của Mục Dự Chi, thấy nàng đi ra thì vội vàng chào đón: "Điện hạ, thế nào rồi?"
"Không trả tiền." Quý Thính xụ mặt.
Phù Vân buông tiếng thở dài: "Ta cũng biết Mục ca ca không phải người dễ dàng thay đổi chủ ý, à đúng rồi, vừa rồi tú bà của Phong Nguyệt Lâu tới đây."
"Tú bà? Nàng ta tới để làm cái gì?" Quý Thính nhíu mày.
Phù Vân trả lời: "Nàng ta đến mời điện hạ qua đó nhưng ta đã đuổi người đi rồi."
"Vì sao nàng ta phải đến mời ta?" Quý Thính khó hiểu.
Phù Vân cười cười: "Điện hạ ra tay hào phóng, lại có quyền thế vô cùng, nàng ta muốn nịnh bợ cũng là chuyện bình thường."
Quý Thính nghe vậy thì cũng không hỏi nữa, bực mình tản bộ trong phủ, vô tình đi tới chỗ đám người hạ nhân ở trong tiểu viện. Lúc này bóng đêm đã hoàn toàn bao phủ, không ít người đã đi ngủ, đây chính là thời điểm nhàn hạ nhất, mấy nha hoàn bà đỡ ngủ muộn túm tụm lại cùng một chỗ, xem mấy đứa nhỏ chơi trò buôn bán.
Khi Quý Thính đi tới, đám người giật nảy mình, đang định đứng dậy hành lễ thì nàng lập tức ra hiệu cho tất cả bọn họ ngồi xuống. Bọn nhỏ trong đình viện đang chơi đùa ầm ĩ, thấy nàng tới thì liền vui sướng chào hỏi: "Điện hạ!"
"Không biết lớn nhỏ, con phải quỳ xuống hành lễ." Mẫu thân của đứa bé kia trách mắng.
Quý Thính mới vừa rồi còn có chút bực mình, nay tâm tình đã tốt hơn rất nhiều, nàng mỉm cười ngăn lại: "Thôi, để bọn chúng chơi đi." Nói xong, nàng lập tức đi sang một bên, Phù Vân vội vàng mang ghế ra để nàng ngồi xuống.
Nàng thích thú quan sát bọn nhỏ cầm tảng đá giả làm bạc, làm như có thật mua bán hoa quả điểm tâm, còn thỉnh thoảng mở miệng nhắc nhở cái kia bán đắt, cần phải giảm giá cái kia, trong viện cực kì êm dịu. Chỉ là trường hợp nhiều trẻ con thì luôn luôn không thể khống chế được, một đứa trẻ tương đối béo như búp bê, sau khi đã tiêu hết các tảng đá, đột nhiên đoạt lấy tảng đá của một đứa bé gầy gò khác, đứa bé gầy gò nhỏ nhất lập tức khóc lớn.
Mấy bà đỡ vội vàng kéo bọn chúng ra, Quý Thính dở khóc dở cười cũng tiến đến xem xét, đang muốn mở miệng khuyên nhủ mấy câu thì ai mà ngờ được, đứa nhóc béo như búp bê cũng khóc lên, dáng vẻ tủi thân lại đáng thương kêu la: "Ta không hề bắt nạt hắn! Ta đang chơi trò chơi mà!"
"Nếu là chơi trò chơi, ngươi không có đá thì nên tự mình đi hái chút hoa mà bán kiếm tiền, vì sao lại muốn cướp của hắn?" Quý Thính mỉm cười hỏi.
Búp bê béo bĩu môi: "Ta là thổ phỉ, thổ phỉ đương nhiên sẽ muốn đi cướp rồi."
Quý Thính bị đáp án của nó làm nghẹn họng mất một lúc, Phù Vân bên cạnh cũng cười hì hì. Sau khi kịp phản ứng lại thì Quý Thính cũng muốn cười, nhưng trong đầu nàng lại lóe lên một tia sáng thần kỳ, đột nhiên nghĩ đến chuyện cũ trước kia, trong nháy mắt sắc mặt của nàng liền trầm xuống.
"Điện hạ, làm sao vậy?" Phù Vân luôn luôn là người đầu tiên nhận ra cảm xúc của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!