Mục Dự Chi trở về, chuyện đi Phong Nguyệt Lâu Quý Thính quên không còn một mảnh, thúc giục hắn ta đi tắm rửa thay quần áo, bản thân thì tự mình đi xuống nhà bếp, đôn đốc mọi người làm đồ ăn mà hắn ta thích, chờ tới khi Mục Dự Chi thay xong y phục bước ra ngoài, trên cái bàn tròn chính giữa phòng đã bày đầy đồ ăn nóng hổi, Quý Thính Phù Vân và Chử Yến cũng đang cùng nhau ngồi chờ.
Thấy hắn ta tiến đến, Quý Thính tự mình đứng dậy kéo ghế bên cạnh mình ra, ý bảo hắn ta ngồi lại đó.
Phù Vân thấy thế lập tức ghen tị: "Quả nhiên là điện hạ hiểu Mục ca ca nhất, vừa rồi còn tự mình xuống nhà bếp chỉ định món ăn, Phù Vân chưa bao giờ có được đãi ngộ như vậy."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Mấy cuốn sách trước khi ta ra khỏi cửa muốn ngươi học thuộc, ngươi đã thuộc lòng hết chưa?" Mục Dự Chi mỉm cười nhìn về phía y.
Phù Vân cứng đờ người, vội vàng rót cho hắn ta chén rượu lấy lòng: "Mục ca ca từ ngàn dặm xa xôi vội vã trở về, mau uống chén rượu cho đỡ mệt đi."
"Ngày mai sẽ tính sổ với ngươi." Mục Dự Chi ung dung bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Phù Vân nghe thấy vậy, sau ót cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, vội vàng lén lút kéo kéo ống tay áo Quý Thính, Quý Thính buồn cười liếc y một cái, sau đó thay đổi chủ đề: "Lần này ngươi đến Hải Nam, đã trải qua những gì rồi?"
Mục Dự Chi liếc mắt quét qua Phù Vân một cái, sau đó lập tức bắt đầu giảng cho bọn họ nghe những gì đã chứng kiến theo đường đi, ba người Quý Thính vừa dùng bữa vừa nghe, thỉnh thoảng nàng và Phù Vân cùng nhau cười rộ lên, Chử Yến vẫn luôn lạnh lùng mặt mày cũng giãn ra, rõ ràng là tâm tình không tệ, bữa tối kéo dài đến hơn một canh giờ mới kết thúc.
Thời điểm nhóm nô tài rút khỏi bàn ăn, Mục Dự Chi liền dẫn bọn họ đến hậu viện để phân chia quà, cho Phù Vân một khúc gỗ mun làm bộ cung tiễn nhỏ, cho Chử Yến một trái dừa đường thịnh hành ở Hải Nam, còn Quý Thính thì là một chiếc quạt lông có móc vàng.
"Ta cũng muốn cung tiễn." Quý Thính trơ mắt nhìn đồ của Phù Vân, ngược lại với món đồ của mình lại không cảm thấy có hứng thú.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Phù Vân vội vàng giấu cung tiễn ra phía sau: "Cung tiễn không quý giá bằng cây quạt, điện hạ vẫn nên nhận cây quạt đi."
Quý Thính hừ nhẹ một tiếng, không vui ngắm nhìn chiếc quạt lông, Mục Dự Chi thấy thế, lập tức an ủi: "Chờ lần sau ta qua bên kia, cũng sẽ mua cho ngươi một khúc."
"Thôi đi, lần nào ngươi cũng nói như vậy, còn tưởng ta sẽ bị lừa nữa sao?" Quý Thính liếc mắt nhìn hắn ta một cái, rõ ràng là không chịu, trước kia nàng cũng có từng học qua môn binh khí, chỉ tiếc là ngay ngày đầu tiên đã bị đao kiếm cắt qua tay, về sau những người trong nhà liền bí mật không cho phép nàng chạm vào những thứ này nữa.
Mục Dự Chi bị vạch trần nhưng cũng không hề hoảng hốt, chỉ mỉm cười nói một câu: "Điện hạ thực sự đã trưởng thành rồi."
Quý Thính bỗng dưng nhớ lại câu nói cuối cùng hắn ta đã nói với mình ở kiếp trước, tim lập tức giống như bị một tảng đá đè chặt, nàng cố gắng kiềm chế lại sự khó chịu ấy, miễn cưỡng cười cười nói: "Ta không lớn và ta cũng sẽ không lớn." Nói được một nửa thì nàng dừng lại, ánh mắt mỏng manh nhìn về phía Mục Dự Chi nói: "Vậy nên sẽ phải làm phiền ngươi chăm lo rồi."
Vì câu nói của Mục Dự Chi, tâm tình của nàng từ đầu đến cuối đều không được tốt, sau khi nói chuyện một lát với mọi người thì lập tức trở về phòng ngủ.
Nàng vừa rời đi, nụ cười trên mặt Mục Dự Chi cũng lập tức phai nhạt. Phù Vân cùng Chử Yến liếc nhau, hai kẻ luôn luôn nhìn nhau không vừa mắt nay lại cực kỳ ăn ý, đồng thời hướng về phòng ngủ của mình mà đi.
"Không có ý định giải thích cho ta một chút về lời đồn đại ở kinh đô sao?" Mục Dự Chi buồn bã nói.
Hai người đồng thời cứng đờ, ngượng ngùng quay đầu nhìn về phía hắn ta.
Mục Dự Chi vẫn giữ vẻ ôn hòa, chỉ là không hiểu vì sao sự ôn hòa này lại thật khiếp người: "Trước khi ta đi đã dặn dò thế nào? Muốn các ngươi coi chừng điện hạ cho tử tế, cố gắng hết sức để nàng hạn chế tiếp xúc với Thân Đồ Xuyên, các ngươi lại làm ngược lại, không những không ngăn cản, còn ngày ngày giúp nàng càn quấy, cuối cùng không chỉ khiến cả kinh đô nhìn điện hạ như trò cười, lại còn khiến điện hạ thêm phần thương tâm."
Phù Vân rụt người lại hệt như một con thỏ nhỏ đến mức thở mạnh cũng không dám, hoàn toàn không có dáng vẻ tiểu thiếu gia quần áo lụa là tùy tiện như ngày thường, Chử Yến cũng rũ đôi mắt, nghiêm túc đứng đó, không hề nói một câu cãi lại.
Thời điểm Mục Dự Chi giáo huấn bọn họ, Quý Thính đã nằm xuống. Nàng lăn hai vòng trên chiếc giường tơ lụa mềm mại, luôn cảm thấy dường như hôm nay mình đã quên mất chưa làm chuyện gì đó.
Nhưng cụ thể là chuyện gì nhỉ? Dù có làm thế nào thì nàng cũng không nhớ nổi, cho nên dứt khoát không nghĩ nữa, mang theo niềm vui sướng sum họp người thân tiến vào mộng đẹp.
Khi nàng đắm chìm trong giấc mơ đen tối ngọt ngào, trong sương phòng ở cuối lầu ba tại Phong Nguyệt Lâu, lại có người trắng đêm chưa ngủ.
Hai canh giờ trước, Thân Đồ Xuyên một mực chờ đợi Quý Thính, nhưng đợi hồi lâu cũng chưa thấy người đâu, liền cho người tới phủ trưởng công chúa để xem xét tình hình, không ngờ lại biết được tin tức Mục Dự Chi đã trở về.
Mục Dự Chi... Nàng là vì hắn ta nên mới không đến có đúng không? Thân Đồ Xuyên rũ đôi mắt xuống, một mực ngồi lại bên cạnh bàn cho tới khi trời hửng sáng.
Đến tận khi tiếng gà gáy đầu tiên trong kinh đô vang lên, Quý Thính đột nhiên bừng tỉnh, mới nhớ tới chuyện hôm qua đã quên, hóa ra là quên đi Phong Nguyệt Lâu..... Cũng may, vắng mặt một ngày cũng không tính là đại sự gì, đêm nay nàng lại đi là được. Nghĩ như vậy, nàng thở nhẹ một hơi, một lần nữa nằm xuống định ngủ tiếp.
"Điện hạ, ngài phải lâm triều." Nha hoàn nhẹ giọng thúc giục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!