"Đúng vậy, Trưởng công chúa điện hạ năm vạn lượng ngân phiếu~~"
Tên người hầu kéo dài thanh âm thông báo số lệ phí, Thân Đồ Xuyên bước từ trên đài xuống đi về phía sương phòng của Quý Thính trên lầu hai, Lục Thược si mê nhìn theo bóng lưng Thân Đồ Xuyên sau đó mới cẩn thận rời đi.
Trên sương phòng lầu hai, Quý Thính nhìn Lục Thược biến mất khỏi cửa lớn, đáy mắt hiện lên một tia không vui. Hôm nay qua đi, chỉ sợ toàn bộ kinh thành sẽ bàn tán về chuyện tiểu thư khuê các Lục Thược si tình như thế nào, nhất thời danh tiếng này sẽ áp đảo đi nàng, hình tượng mấy ngày qua nàng khổ tâm tạo dựng, nói không chừng cũng bị hạ thấp xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hic, thật là phiền phức, nàng phải nghĩ ra chủ ý gì đấy, không thể để nàng ta thắng mình được. Quý Thính mặt không cảm xúc rời khỏi chỗ lan can, quay người lại đến bên giường ngồi xuống, liếc mắt nhìn tú bà một cái, không nhanh không chậm hỏi: "Tại sao ngươi lại mang ngân phiếu đến đây?"
"Nô tỳ thấy phòng điện hạ giao lệ phí chậm, nghĩ rằng có thể đã xảy ra vấn đề, cho nên mới lấy hết ngân phiếu trong hòm tới đây, đề phòng điện hạ cần dùng đến." Tú bà ân cần nói.
Đôi môi đỏ của Quý Thính khẽ nhếch lên: "Ngươi rất thông minh, đúng là hôm nay bản cung có gặp chút vấn đề, may mà có ngươi mang ngân phiếu tới giải vây, ngày mai bản cung sẽ mang tới sáu vạn lượng, năm vạn lượng là để trả lệ phí hôm nay còn một vạn lượng là thưởng cho ngươi."
"Đa tạ điện hạ, đa tạ điện hạ!" Tú bà vừa vui mừng vừa lo sợ quỳ xuống tạ ơn.
Trong lúc đang nói chuyện thì Thân Đồ Xuyên đã lên đến, tú bà biết điều xin cáo lui, đám người Phù Vân cũng đi theo ra ngoài, trong sương phòng lại chỉ còn hai người là Quý Thính cùng Thân Đồ Xuyên.
Quý Thính vì người đào hoa nào đó mà phải sắp xếp không ít chuyện, giờ phút này nhìn thấy hắn liền cảm thấy không thuận mắt, vậy nên khi vừa thấy hắn thì lập tức lạnh mặt, ngồi ngay ngắn tại chỗ coi hắn như không khí.
Những phép tắc của nàng đều do ngày trước các thái phi tự mình dạy bảo, học chữ là nhờ tiên hoàng chỉ dạy, tôn quý khắc vào trong mắt, lễ nghi khắc vào xương tủy, cho dù là tức giận thì khắp nơi trên người cũng đều toát ra sự cao quý.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thân Đồ Xuyên chăm chú nhìn nàng hồi lâu, sau đó mới đến bên cạnh nàng hành lễ: "Điện hạ."
Quý Thính dường như bây giờ mới nhìn thấy hắn, xùy khẽ một tiếng giễu cợt nói: "Ây da, đây chẳng phải là Thân Đồ công tử sao, sao ngươi lại bỏ rơi một tiểu cô nương đáng yêu điềm đạm như thế, để đến sương phòng khô khan của bản cung vậy?"
"Là vì ngân phiếu." Thân Đồ Xuyên cụp mắt, che giấu ý cười ở đáy mắt: "Năm vạn lượng ngân phiếu."
Quý Thính nhất thời nghẹn họng, ánh mắt sắc bén: "Vậy sao? Vậy ý của ngươi là nếu nữ nhân kia ra giá cao hơn bản cung thì đêm nay ngươi sẽ đi cùng nàng ấy?"
"Không." Thân Đồ Xuyên lập tức trả lời.
Quý Thính mặc dù không tin, nhưng cuối cùng thì tâm tình cũng tốt hơn một chút, nhưng tâm tình mới tốt lên được chút thì lập tức bị một câu nói của hắn phá hỏng.
"Nàng ấy không giàu bằng điện hạ."
Quý Thính: "..."
Liên tục bị nghẹn họng hai lần, Quý Thính rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài, Thân Đồ Xuyên lập tức bước theo chặn đường nàng.
"Thế nào, ngươi lại muốn tạo phản?" Quý Thính không nhịn được hỏi.
Đồng tử Thân Đồ Xuyên sâu hút, đen kịt khiến người khác không thể nhìn thấy được cảm xúc trong đó: "Tại sao điện hạ lại không vui?"
"Tên đào hoa thối nát nhà người hại bản cung tốn thêm năm vạn chín nghìn năm trăm lượng ngân phiếu, bản cung nên vui sao?" Quý Thính cười lạnh.
Thân Đồ Xuyên dừng một lát: "Trừ năm trăm lượng ngày thường, không phải là bốn vạn chín ngàn năm trăm lượng sao?"
"Còn một vạn lượng thưởng cho tú bà đâu." Quý Thính không vui nói.
Thân Đồ Xuyên: ".... Điện hạ cũng thật là hào phóng."
"Được rồi, bản cung cảm thấy thân thể không khỏe nên hôm nay dừng lại ở đây đi." Quý Thính nói xong thì lập tức muốn nhấc chân rời đi.
Thân Đồ Xuyên khẽ nhích thân thể nhưng cuối cùng vẫn không ngăn nàng lại, chỉ là trước khi nàng ra khỏi cửa thì đột nhiên nói một câu: "Thân Đồ không quen biết cô nương kia."
Quý Thính bỗng nhiên ngừng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!