"Điện hạ yên tâm, bất kể là ai thì cũng đừng nghĩ có thể làm tổn hại đến oai phong của trưởng công chúa chúng ta!" Mặc dù Phù Vân không thích Thân Đồ Xuyên, nhưng càng không thích trưởng công chúa bị hạ thấp, Quý Thính nghe vậy, lập tức xoa xoa tay chờ đấu giá.
Chử Yến mặt không thay đổi liếc y một cái, một mình ngồi một góc tỏa ra khí lạnh. Quý Thính tiện tay cầm lấy một đĩa bạch đào hấp đưa tới trước mặt hắn: "Nếm thử đi, rất ngọt đó."
Chử Yến im lặng gắp một miếng, sau khi nếm thử thì khí lạnh đã tản đi hơn phân nửa, vẻ mặt hắn nghiêm túc nhìn về phía Quý Thính: "Điện hạ, mua lại đầu bếp đã làm cái này đi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Được." Quý Thính cười nhẹ nhàng nhận lời, sau đó mới trở lại lan can, nhìn Phù Vân dặn dò: "Nhớ kỹ, lát nữa nhất định ngươi phải là người đầu tiên giơ bảng, không được giơ sau người khác."
"Tại sao? Không phải chúng ta nên im lặng chờ bọn họ ra giá rồi trực tiếp tăng giá lên gấp đôi sao? Như vậy sẽ không còn người muốn tăng giá tiếp." Phù Vân mặc dù không biết kiếm tiền, nhưng đối với việc dùng tiền như thế nào để tranh giành thì lại tương đối thuần thục.
Quý Thính nghiêng qua liếc nhìn y một cái: "Nghe ta đi, đây là cách tốt nhất để tiết kiệm tiền."
"Vậy lần ra giá đầu tiên, nên ra bao nhiêu bạc?" Phù Vân hiếu kì.
Quý Thính ngoắc ngoắc ngón tay về phía y, ghé tai y nói ra con số. Phù Vân im lặng chớp mắt: "Điện hạ, đây cũng quá...."
"Cứ nghe ta đi." Quý Thính lười biếng nói.
Khóe miệng Phù Vân giật giật, thấy nàng không định thay đổi, đành chấp nhận đến bên lan can ngồi xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trăng đã sáng, đấu giá bắt đầu.
Phù Vân giơ bảng đầu tiên: "Năm trăm lượng."
Y vừa nói ra giá, dù ở dưới lầu hay trên ghế lô* lầu hai, đều phát ra tiếng bàn luận, rõ ràng là không thể ngờ Quý Thính lại ra giá thấp như vậy. Phù Vân cũng cảm thấy mất mặt, vốn còn muốn ném ra một vạn lượng vàng để nâng cao thể diện của phủ trưởng công chúa, ai ngờ điện hạ lại muốn ra giá thấp như vậy, còn nhất định muốn ra giá đầu tiên, giống như bình thường phủ trưởng công chúa rất nghèo nàn vậy.
*Ghế lô: Ghế ngồi thiết kế đặc biệt trong kịch trường, một gian có vài chỗ ngồi.
Quý Thính nghe những tiếng bàn tán xung quanh mình, khóe môi cong lên, đợi đến khi bốn phía yên tĩnh hơn chút mới chậm rãi nói: "Bản cung chưa từng tới nơi trăng hoa như này bao giờ, cũng không rõ quy tắc ở đây, không biết bản cung có làm gì sai không?"
Cho dù nàng có làm gì sai, cũng không ai dám vạch trần, huống chi nàng là theo quy tắc kêu giá, mặc dù bảng giá có hơi thấp một chút, nhưng cũng không sao. Ngược lại là câu nói chưa từng tới nơi trăng hoa này bao giờ của nàng lại gây ra không ít bàn luận, hiển nhiên không ngờ là trưởng công chúa lại phong lưu kém xa lời đồn như vậy.
Cho nên hôm nay nay nàng xuất hiện ở Phong Nguyệt Lâu, chỉ vì Thân Đồ Xuyên? Mọi người lại không khỏi cảm thán một tiếng vì sự si tình của nàng.
Thân Đồ Xuyên lẳng lặng nghe những người này bàn luận, dường như có chút đăm chiêu ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Quý Thính rồi quay mặt đi...... Hứ, hiếm khi bản cung mới nhìn ngươi như vậy. Trong lòng Quý Thính khẽ xùy một tiếng, nhìn Phù Vân một cái đầy ẩn ý.
Phù Vân lập tức vỗ tay lên tấm bảng: "Có ai ra giá nữa không? Nếu như không có, hôm nay Thân Đồ Xuyên sẽ thuộc về điện hạ chúng ta." Y thấy không có ai giơ bảng, liền hiểu được âm mưu của Quý Thính, không khỏi cảm thán một câu điện hạ thật sự vừa có thể tiết kiệm vừa giống như bị làm tổn thương.
Hôm nay Quý Thính rõ ràng là đến vì Thân Đồ Xuyên, ai dám cướp người của vị Lẫm Khánh trưởng công chúa này chứ? Mặc dù tại đây có vài văn thần, nhưng nghe đồn gần đây trưởng công chúa tương tư thành bệnh, bọn họ cũng không nghĩ Quý Thính sẽ làm hại Thân Đồ Xuyên, do dự một hồi rốt cuộc cũng không giơ bảng.
Như vậy Quý Thính dễ dàng dùng giá cực thấp năm trăm lượng bạc, đã có thể lấy được nửa đêm nay của Thân Đồ Xuyên.
Trong thời gian chờ Thân Đồ Xuyên đi lên lầu, Phù Vân tranh thủ nịnh nọt: "Điện hạ tính toán lợi hại giống như Gia Cát đương thời, Phù Vân thật sự tự thấy hổ thẹn."
"Nịnh hót." Chử Yến lạnh lùng đánh giá một câu, sau đó nghe thấy có người gõ cửa, liền dẫn tất cả thị vệ, bưng theo chiếc đĩa chỉ còn hai miếng bạch đào hấp bước tới cửa, mở cửa lập tức đi thẳng ra ngoài.
Tú bà nghiêng người chờ bọn hắn nối đuôi nhau đi ra, sau đó mới dẫn Thân Đồ Xuyên đi vào: "Thỉnh an điện hạ."
"Phù Vân, ngươi cũng ra ngoài đi, gọi cho Chử Yến hai đĩa thức ăn, chắc là hắn chưa ăn no đâu." Quý Thính liếc mắt nhìn Thân Đồ Xuyên một cái, lười biếng dựa lưng lên chiếc giường mềm mại.
Thân Đồ Xuyên thấy mình tới nhưng nàng vẫn không quên lo lắng cho tên ám vệ kia, ánh mắt bỗng chốc tối sầm lại, vẻ mặt cũng có chút chuyển lạnh.
Phù Vân nghe vậy liền đi ra ngoài, lúc đi ngang qua Thân Đồ Xuyên không hiểu sao lại có cảm giác giống như mình bị liếc một cái, nghi ngờ nhìn qua hắn, chỉ thấy Thân đồ Xuyên lạnh nhạt nhìn thẳng về phía trước, cũng không hề nhìn về phía này...... Chẳng lẽ là cảm giác của y sai sao? Phù Vân không hiểu gì gãi đầu đi ra ngoài tìm Chử Yến.
Tú bà sau khi đưa Thân Đồ Xuyên vào cũng biết điều đi ra ngoài đóng cửa sương phòng lại, nhất thời trong sương phòng chỉ còn lại hai người là Quý Thính cùng với Thân Đồ Xuyên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!