Vì đêm qua Phù Vân ở đây cả buổi khiến hôm sau Quý Thính dậy muộn, từ phòng ngủ bước ra đã là buổi trưa, vừa bước ra đã gặp Chử Yến đang bình tĩnh mang theo thị vệ dò xét bốn phía.
Nàng dừng lại một chút: "Có chuyện gì vậy?"
"Điện hạ, thần phát hiện tối qua có kẻ trộm lẻn vào nên dẫn người tới điều tra thiếu sót canh phòng." Chử Yến đi đến trước mặt nàng chắp tay lại nói.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Thính cau mày lại: "Có thể lẻn vào phủ trưởng công chúa chắc chắn không phải là một tên trộm tầm thường, trong phủ có mất thứ gì hay bị làm sao không?"
"Hồi điện hạ, thần đã kiểm tra kĩ, tất cả mọi thứ đều bình thường." Chử Yến lạnh lùng nói.
Quý Thính nghe xong thì sắc mặt trầm xuống: "Không lấy thứ gì mà đã bỏ đi, là không kịp lấy hay vốn không định lấy gì?"
"Thần đoán hẳn là ý sau, chẳng lẽ có người mất kiên nhẫn muốn đến thăm dò tình hình của phủ trưởng công chúa?" Chử Yến nói xong dừng một chút, cầm đao tỏa ra khí lạnh: "Nhưng thần nghĩ mãi vẫn không rõ, là ai đã phái người tới."
Người mà Quý Thính nghĩ tới đầu tiên là Quý Văn, nhưng sau khi cẩn thận suy nghĩ lại, Quý Văn không phải loại người thích mạo hiểm như vậy, hơn nữa nàng tự tin diễn xuất của nàng dạo gần đây không chê vào đâu được, Quý Văn sẽ không tự nhiên nghi ngờ nàng.
Vậy có thể là ai đây?
Nàng suy nghĩ một lát, vẫy tay gọi Chử Yến, Chử Yến lập tức tiến lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Đã có người muốn thử thăm dò, vậy thì biến giả thành thật, coi như bổn cung bị bệnh thật đi, bảo đám nô tài giữ ý chút." Nàng nhàn nhạt căn dặn.
Quý Thính hiếm khi tự xưng "bổn cung" với bọn họ, Chử Yến nhíu mày, ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Sau ngày hôm đó, phủ trưởng công chúa lập tức trở nên trầm lặng đi rất nhiều, tình cảnh trông rất bi thảm, giống như Quý Thính thật sự đã sinh bệnh rất nặng. Cuộc sống như vậy kéo dài hai ba ngày, chờ đến khi không còn hứng thú gì nữa, cuối cùng nàng quyết định đi vào triều.
Trên triều, Quý Văn vừa thấy nàng xuất hiện, rõ ràng đã sững sờ trong chốc lát, sau đó nhìn thấy sắc mặt nàng tái nhợt môi không huyết sắc, không khỏi nhíu mày: "Hoàng tỷ bị bệnh chưa khỏi hẳn sao?"
"Đa tạ hoàng thượng quan tâm, thần không có gì đáng lo ngại." Quý Thính gắng gượng cúi đầu.
Sau đó cũng tới lúc lâm triều, Quý Văn cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ đơn giản căn dặn đôi câu liền bắt đầu bàn bạc chính sự, chỉ là thân thể Quý Thính thỉnh thoảng có hơi lay động, giống như muốn ngất đi, khiến y cũng phân tâm theo, nửa canh giờ ngắn ngủi mà sơ suất mấy chỗ liền.
Bởi vì cơ thể Quý Thính không được khỏe, buổi lên triều nhanh chóng kết thúc, khi nàng ra khỏi đại điện, có không ít các văn thần nhìn nàng dò xét, mặc dù là cảnh giác nhưng thăm dò vẫn nhiều hơn, so với ngày xưa đúng là đã yếu hơn, những vị tướng quân ngày thường thân cận nhất với nàng thì ngược lại, sắc mặt đều có chút khó coi.
"Đừng đi vội, hôm nay bản cung mời các vị tới Trường An Các uống rượu." Nàng mỉm cười đi vào giữa các vị tướng quân.
Mấy vị tướng quân nhìn nhau, không ai đồng ý với nàng, nhưng cũng không ai dám cự tuyệt, ngược lại có một vị tướng quân thân hình cường tráng từ giữa bước ra hừ lạnh một tiếng: "Điện hạ tương tư thành bệnh, vẫn nên trở về phủ nghỉ ngơi cho tốt đi, rượu lần này không uống cũng không sao."
"Ây, Lý Tráng, ngươi lại dám cáu gắt với bản cung sao?" Quý Thính nhíu mày.
Lý Tráng nhẫn nhịn, cuối cùng bực bội nói một câu: "Thần không dám."
"Nếu không dám vậy thì hãy nghe theo đi." Quý Thính nghĩ nghĩ, cảm thấy bản thân vừa giả bệnh xong nên kiềm chế lại thì hơn: "Quả thực là bản cung thấy không thoải mái lắm, nếu Trường An Các không đi được, vậy không bằng đi tới chỗ Chu lão tướng quân dùng một bữa cơm bình thường thì thế nào?"
"..... Thần nghĩ là ngài vẫn nên tới Trường An Các đi, nếu tới chỗ của Chu lão tướng quân kia, không chừng có thể ngài ấy sẽ dùng gậy đuổi ngài ra ngoài đấy." Lý Tráng im lặng nói: "Ngài vì con trai của Thân Đồ mà đau thương thành bệnh đã gây xôn xao khắp nơi, Chu lão tướng quân không thể kìm nén được nóng giận đâu."
Quý Thính nghe vậy đáy mắt hiện lên ý cười: "Vậy thì ta lại càng muốn đi."
Lý Tráng nghi hoặc nhìn nàng, cảm thấy nàng có chút kỳ quái, nếu là ngày xưa, vừa nghe nói Chu lão tướng quân nổi giận, nàng muốn trốn còn không kịp, sao hiện giờ lại còn vội vàng muốn tìm đến? Phải biết rằng Chu lão tướng quân sẽ không quan tâm thân phận của nàng, nói đánh người nào là thật sự sẽ đánh người đó.
Hắn càng nghĩ càng mơ hồ, dứt khoát đi theo Quý Thính, một nhóm tướng quân có chức vị không thấp cưỡi ngựa đi theo sau hộ tống
xe ngựa của trưởng công chúa, oai phong lẫm liệt trên đường.
Trên lầu Phong Nguyệt Lâu, cửa sổ lầu ba mở ra, tiếng bàn luận phía dưới nhẹ nhàng lọt vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!