Chương 1: (Vô Đề)

Gia Thành năm thứ sáu, đêm đầu xuân.

Vì không có đủ ánh đèn chiếu sáng, nên càng tiến vào bên trong cung điện xa hoa, càng lộ ra khung cảnh tối tăm của sự chết chóc. Trưởng công chúa Quý lẳng lặng ngồi trước bàn trang điểm, nghe thái giám và cung nữ ở trước cửa nói chuyện.

"Thật xui xẻo, bị phân công làm việc tồi tệ nào cũng được, cứ phải phân công vào hầu hạ trưởng công chúa, một người mang lại cái chết cho người khác thì có gì mà phải hầu hạ chứ, mất công lại dính thêm nhiều vận đen." Thái giám nhổ nước bọt khinh bỉ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cung nữ căng thẳng nói: "Ngươi nói nhỏ thôi, đừng để trưởng công chúa nghe được."

"Nghe được thì làm sao? Lần này nàng ta phạm tội lớn, chính là tội mưu phản, cho dù hoàng thượng muốn bảo vệ nàng ta thì cũng phải xem văn võ trong triều và bách tích trong thiên hạ có đồng ý hay không." Thái giám vô cùng coi thường: "Nếu ta là nàng ta thì giờ đã tự tử rồi, ít nhất thì vẫn có thể giữ lại được chút thể diện, nhưng mà nàng ta lại là loại người tham sống sợ chết nên chắc cũng không dám làm như vậy đâu."

Cung nữ có chút khó xử: "Ngươi đừng nói như vậy, trưởng công chúa hàng ngày đối xử với chúng ta thật sự cũng không tệ. Nàng... nàng là một người tốt." Nàng ta vẫn nhớ rõ, thời điểm bản thân mới tiến cung đã phạm phải lỗi, vẫn là trưởng công chúa nói giúp cho nàng ta nên nàng ta mới không bị xử phạt.

Thái giám nghe thấy nàng ta nói như vậy, dường như có chút kinh ngạc: "Có phải ngươi điên rồi không, thế mà vẫn cảm thấy trưởng công chúa là người tốt được à! Ai mà chẳng biết tính tình nàng ta trời sinh phóng đãng, kiêu ngạo ngang ngược chứ? Hậu viện trong phủ công chúa của nàng ta, chỉ riêng nam nhân thôi cũng đã có tới 800 người, kể cả tể tướng Thân Đồ Xuyên của chúng ta, lúc trước cũng là bị nàng ta cướp về phủ để làm nhục, một nữ nhân như vậy thì sao có thể là người tốt được chứ!"

"Nhưng từ đầu là tể tướng Thân Đồ Xuyên bị hoàng thượng giáng xuống làm nô lệ, còn đưa tới Phong Nguyệt Lâu, nơi mà lấy con người ra làm trò vui, nếu không phải trưởng công chúa mang ngài ấy về phủ, sợ rằng sẽ phải nhận không ít nhục nhã…"

"Thôi đi, nàng ta là thấy sắc nên nảy lòng tham, ngươi còn thật sự nghĩ nàng ta là người tốt có lòng cứu người? Cũng tại hoàng thượng nhân từ mới mặc kệ cho nàng ta làm loạn... Rõ ràng ruột thịt cùng một mẹ, sao khoảng cách giữa người với người lại xa nhau như vậy chứ?"

Vừa dứt lời thì hai người bị gọi đi, trong cung điện lại khôi phục sự yên tĩnh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Thính ngồi trước bàn phấn, mặc trên người một bộ trang phục cung đình đoan trang màu đỏ, hồi tưởng lại cuộc đối thoại vừa rồi của hai người, dưới đáy mắt hiện lên một tia khinh thường.

Không thể không thừa nhận hoàng thượng thật nhiều thủ đoạn, những năm nay y hắt nước bẩn vào người nàng, còn không quên dựng nên hình ảnh bản thân là một quân vương nhân ái thương người, thế cho nên tới ngày y nói nàng mưu phản, ngay cả khi bằng chứng đưa ra rất vô lý và nực cười nhưng vẫn không một ai tin nàng.

Cũng là nàng ngu ngốc, vẫn luôn bị vẻ giả nhân giả nghĩa bên ngoài của hoàng đế lừa gạt, trước giờ chưa từng nảy sinh hoài nghi với y, xem trọng y như mạng sống của chính bản thân mình vậy.

Năm thứ hai y lên ngôi, nàng không nghe khuyên can mà mang binh quyền dâng lên, lại vì muốn y có thể ngồi vững trên ngai vàng mà không tiếc đắc tội với văn quan võ tướng, cuối cùng rơi vào cảnh võ tướng xa cách, thế gia thù hận, ngay cả những người được nàng xem như người thân, cũng vì sự ngu ngốc của nàng mà bị hại chết một cách bi thảm.

Mà bây giờ, cũng đã tới lượt nàng rồi.

Quý Thính nhìn gương vẽ lại lông mày, đáy mắt nàng trong gương màu đen tuyền, đôi má gầy hơi bị trũng xuống, dù đã thoa lên một lớp phấn thật dày nhưng cũng khó che đi được biểu cảm chán nản.

Nàng vẽ xong lông mày thì lại cẩn thận tô son môi, cuối cùng nàng lấy ra một cây trâm cài phượng hoàng bằng vàng, đang định cài lên đầu, nhưng cánh tay đột nhiên bị mất hết sức lực, suýt chút nữa ngay cả cây trâm cài cũng cầm không xong, nàng nhíu mày buông tay xuống, vén ống tay áo trên cánh tay vốn đã đầy miệng những vết thương, sau đó vẻ mặt như thường cầm trâm cài cắm vào giữa tóc mai.

Viên ngọc buông xuống đung đưa bên tai, khiến nàng càng thêm tức giận, nàng chống tay lên bàn đứng dậy, thời điểm đứng dậy thân thể run lên một cái, hồi lâu sau mới có thể ổn định lại được, chậm rãi đi vào trong chính điện, chờ người của hoàng đế tới lấy mạng của nàng.

Đêm đầu xuân lạnh giá, trong điện càng lạnh lẽo hơn, cơ thể Quý Thính run lên, trên trán cũng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

Không biết đã đợi bao lâu, trên đại điện mới vang lên một tiếng mở cửa "Kít két--", tiếp theo đó là một chiếc giày mạ vàng vân mây bước vào, hướng lên trên là áo mãng bào thêu kim tuyến màu đen, đai lưng vàng ngọc buộc quanh vòng eo gầy nhưng khỏe mạnh, dáng người cao ngất như cây trúc đón gió.

Tướng mạo người này cũng cực kì hoàn hảo, lông mày như dãy núi dài, mắt như hồ nước lạnh lẽo, sống mũi vừa thẳng vừa cao, cằm sắc bén như đao, khí thế lại sáng ngời, cảnh tượng tuyệt đẹp. Quý Thính sống đến ngần này tuổi cũng chưa từng nhìn thấy người nào đẹp hơn hắn, chỉ tiếc người này cái gì cũng tốt chỉ có sở thích là hơi kém một chút.

Nàng nhìn qua những thứ vàng ngọc trên người hắn nhưng lại không nhìn chén thuốc trên tay hắn, nhếch khóe môi trêu ghẹo: "Thân Đồ đại nhân vẫn thích mặc vàng đội bạc như vậy." 

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh đi đến trước mặt nàng, đánh giá nàng tỉ mỉ trong phút chốc: "Sắc mặt điện hạ không tốt."

"Ừ, thái giám phục vụ không được tận tâm, Thân Đồ đại nhân nếu như có rảnh thì thay bổn cung đánh hắn hai trượng." Quý Thính không chú ý tới dòng máu theo cơ thể đang chảy xuống, vẻ mặt như thường quét mắt nhìn qua hắn một cái.

Thân Đồ Xuyên bình tĩnh đối mắt nhìn nàng, im lặng một lát sau mới khẽ gật đầu nói: "Được."

Khóe môi Quý Thính nhếch lên, nhìn bát thuốc rồi mới vào chủ đề chính: "Thuốc này là hoàng thượng bảo ngươi mang tới?"

Thân Đồ Xuyên không trả lời câu hỏi của nàng, hắn cầm chén thuốc đặt lên mặt bàn, bản thân thì ngồi đối diện với nàng.

Quý Thính cũng không nói gì, lúc sau mới khẽ cười một tiếng: "Hoàng thượng cũng rất biết cách thương cảm với thần tử, biết ngươi từng ở chỗ bổn cung chịu nhiều ấm ức, hôm nay liền giúp ngươi gỡ hòa lại một ván, chỉ tiếc là đối với một hoàng tỷ như ta thì lại không được như vậy, rõ ràng biết mấy năm nay bổn cung vẫn nhớ mãi không quên ngươi, nhưng vẫn muốn biến ngươi thành con dao cuối cùng để giết bổn cung, thật sự là rất biết cách giết người giết tâm." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!