Chương 50: (Vô Đề)

Tống Ấu Quân cả buổi sáng đều không dứt ra được khỏi bốn chữ "Tiểu Tống công chúa" mà Khương Nghi Xuyên gọi nàng.

Khi Tống Ngôn Ninh gọi, nàng chỉ thấy như một cách đùa vui, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng giọng nói của Khương Nghi Xuyên khi thốt lên câu đó lại khác biệt. Trong âm sắc như có chút ấm áp, như một sự thân mật khó nói thành lời, tựa tình nhân gọi nhau, lại pha chút ý vị không dễ nhận ra.

Là ảo giác sao?

Tống Ấu Quân lặng lẽ lặp lại bốn chữ đó trong lòng, cố gắng bắt chước ngữ điệu của Khương Nghi Xuyên, nhưng dù cố thế nào cũng không thể tái hiện được sự trầm ấm, mơ hồ mang ý cười của hắn lúc ấy.

Nhìn Khương Nghi Xuyên đang đi bên cạnh, nàng bỗng nhận ra quan hệ giữa hai người đã vô tình trở nên thân thiết từ khi nào.

Theo cốt truyện gốc, sáng nay Khương Nghi Xuyên đáng lẽ phải gặp một thi nhân trên đầu phố. Vậy mà, giờ đây hắn lại xuất hiện trước cổng Tẫn Hoan cung, chờ nàng.

Vì sao cốt truyện lại thay đổi?

Tống Ấu Quân không thể lý giải, suốt quãng đường đều thất thần suy nghĩ. Cho đến bữa trưa, Tống Ngôn Ninh mới lên tiếng hỏi:

"Hoàng tỷ không khỏe sao?"

Tống Ấu Quân ngạc nhiên nhìn y, hỏi lại:

"Không có, sao ngươi hỏi vậy?"

Tống Ngôn Ninh nhíu mày:

"Chỉ là ta thấy cả buổi sáng tỷ đều thất thần. Có phải trong lòng có chuyện gì không?"

Tống Ấu Quân bất ngờ vì bị để ý. Từ trước đến nay, Tống Ngôn Ninh luôn vô tư, ít khi chú ý đến những chi tiết xung quanh. Nàng không ngờ việc mình mất tập trung lại bị y nhận ra.

Quay sang nhìn Khương Nghi Xuyên đang ngồi bên cạnh, nàng bắt gặp ánh mắt trầm tĩnh của hắn dừng trên người mình. Hiển nhiên, hắn cũng nhận thấy sự khác lạ của nàng, nhưng lại không hề hỏi han, chỉ lặng lẽ quan sát.

Tống Ấu Quân không tiện nói ra những lo lắng thật sự trong lòng, bèn tùy ý viện một lý do:

"Ta lo có người đến đoạt ngọc châu của chúng ta."

Trong thành, các trạm kiểm soát phần lớn đã bị phá giải trong ngày hôm qua khi các học sinh đông đảo cùng khiêu chiến. Ngày cuối cùng này thực chất là thời điểm tranh giành, may mắn thì không gặp chuyện, nhưng nếu kém may, gặp phải người muốn tranh đoạt thì khó tránh một hồi so tài võ nghệ.

Mặc dù Khương Nghi Xuyên có võ nghệ cao cường, nhưng hắn đã giấu tài suốt những năm ở Nam Lung, rất ít khi bộc lộ năng lực thật sự. Nếu có xảy ra va chạm, Tống Ấu Quân cũng không muốn để hắn phải ra tay, thà rằng mất đi số ngọc châu trong tay còn hơn khiến hắn gặp phiền phức.

"Chúng ta tìm một chỗ trốn đi." Tống Ấu Quân đề nghị, cố giữ giọng nhẹ nhàng.

Tống Ngôn Ninh lập tức phản đối, vung tay áo đầy hào khí:

"Hoàng tỷ sợ gì chứ! Ai dám đến đoạt, ta sẽ cho hắn biết thế nào là nắm đ.ấ. m sắt của ta!"

"Không phải ta sợ." Tống Ấu Quân giải thích: "Xhỉ là số ngọc châu trong tay chúng ta quá nhiều, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Hơn nữa, ta còn mang theo một tấm bài đặc thù, nếu để bị cướp mất, trò chơi lần này coi như chấm dứt."

Nghe nàng nói, Tống Ngôn Ninh lập tức tiến lên, mạnh mẽ vỗ vào lưng nàng một cái, cười hô lớn:

"Dựng thẳng lưng lên! Có ta bảo vệ hoàng tỷ!"

Tống Ấu Quân bị một cú vỗ đau đến cau mày, quay đầu lại nhìn đầy nghi hoặc. Chỉ thấy gương mặt y tràn đầy vẻ chính khí, tinh thần phấn chấn, khiến nàng không khỏi thắc mắc:

"Ngươi lại muốn làm gì đây?"

Không ngờ Tống Ngôn Ninh hừ một tiếng, thốt ra đầy khí thế:

"Ai dám động đến lông chân của hoàng tỷ ta, ta sẽ phá nát cả thiên đường của hắn!"

Tống Ấu Quân nghe vậy thì ngẩn ra, nhìn y chằm chằm như thể vừa nghe được gì đó khó tin. Nàng nhíu mày hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!