Chương 1: Tai của đệ đệ có vấn đề gì à?

Tống Ấu Quân bị đánh thức bởi một trận cãi vã ồn ào bên ngoài. Đã lâu lắm rồi nàng mới ngủ ngon như vậy, nhưng không ngờ âm thanh đó lại phá hỏng sự yên bình hiếm hoi này.

Nàng nhíu mày, khó nhọc mở mắt, giọng khàn khàn cất tiếng gọi:

"Hòa Nhi."

"Công chúa điện hạ, nô tỳ ở đây." Hòa Nhi, người hầu luôn túc trực bên cạnh, lập tức vén tấm màn lụa đỏ mỏng và bước vào. Hòa Nhi khéo léo đỡ Tống Ấu Quân ngồi dậy, lót gối mềm phía sau lưng, rồi nhẹ giọng hỏi:

"Điện hạ có gì dặn dò?"

Tống Ấu Quân yếu ớt nói:

"Đưa cho ta một chén trà nóng."

Hòa Nhi đã chuẩn bị sẵn trà, liền xoay người đưa ngay cho nàng. Uống xong chén trà, Tống Ấu Quân cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn một chút. Nàng hỏi:

"Bên ngoài là ai mà ầm ĩ như vậy?"

"Bẩm công chúa, là Lục điện hạ cùng Chiêu quốc hoàng tử đang chờ ngoài cửa để xin lỗi ngài."

"Chiêu quốc hoàng tử?" Tống Ấu Quân giật mình, sắc mặt tái mét.

Từ khi xuyên qua cuốn tiểu thuyết này, nàng đã mất vài ngày để hiểu rõ tình cảnh của mình. Nguyên chủ là trưởng công chúa của Nam Lung quốc, được cưng chiều hết mực nhưng tính tình kiêu ngạo, thường xuyên gây khó dễ cho nam chính – nhân vật vai ác nhỏ trong giai đoạn đầu. Kết cục của nguyên chủ là bị nam chính dẫn binh tấn công, lật đổ cả quốc gia và bị xử trảm trước toàn dân.

Chiêu quốc hoàng tử chính là nam chính trong truyện, người từ nhỏ bị bắt làm con tin tại Nam Lung quốc.

"Hắn đến đây làm gì?" Tống Ấu Quân hoang mang hỏi.

"Nghe nói là bị Lục điện hạ kéo đến. Hai người hình như đã có xung đột ở ngoài cửa."

Nhắc đến Lục điện hạ, Tống Ấu Quân cảm thấy đau đầu. Kể từ khi nàng nằm dưỡng bệnh, vị hoàng tử này ngày nào cũng đến thăm ba lần sáng, trưa, tối, khóc lóc xin gặp bằng được. Điều này khiến nàng không khỏi nhức nhức cái đầu.

Nghe tin nam chính cũng xuất hiện, nàng biết tình thế không thể ngồi yên. Vì vậy, Tống Ấu Quân quyết định đứng dậy và ra lệnh:

"Chuẩn bị y phục cho ta."

Cung nữ trong điện lập tức bận rộn, chuẩn bị nước rửa mặt và y phục cho nàng.

Là trưởng công chúa được sủng ái nhất của Nam Lung quốc, quần áo và trang sức của nàng luôn xa hoa. Hòa Nhi chọn cho nàng một bộ váy lụa màu trắng nguyệt, tay áo rộng thêu vân nhạn*, bên ngoài khoác thêm lớp lụa kim tuyến khảm châu ngọc. Cung nữ búi tóc đơn giản, cài thêm chiếc kim quan nho nhỏ, vừa thanh tao vừa tinh tế.

*Vân nhạn: Dải chim nhạn bay.

"Đi thôi." Tống Ấu Quân vén tay áo, dẫn theo Hòa Nhi bước ra nội điện. Khi cửa điện mở ra, ánh nắng buổi trưa chiếu vào, ánh sáng phản chiếu trên bộ y phục khiến nàng trở nên rực rỡ vô cùng.

Bên ngoài, cung nhân đồng loạt quỳ xuống hành lễ:

"Công chúa điện hạ thiên tuế!"

Tống Ấu Quân đưa mắt nhìn, thấy một đám đông đứng chật kín. Nổi bật trong số đó là một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi, mặc áo màu đàn, tóc dài buộc gọn, đôi mắt nâu sáng ngời, vừa thấy nàng liền vui mừng nói:

"Hoàng tỷ! Tỷ đã khỏe hơn chưa?"

Đây là lần đầu tiên Tống Ấu Quân gặp Lục hoàng tử Tống Ngôn Ninh – một nhân vật điển hình của kiểu "đồng minh trung thành", luôn theo sát nàng như hình với bóng.

"Tống Ngôn Ninh, ngươi làm ồn cái gì vậy?" Nàng nghiêm giọng hỏi.

Tống Ngôn Ninh vẻ mặt chính trực đáp:

"Hoàng tỷ, ta dẫn Khương Nghi Xuyên tới xin lỗi tỷ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!