Chương 9: (Vô Đề)

Ta vốn tưởng con bé sẽ tìm kiếm sự trợ giúp của ta theo bản năng, nào ngờ Phủ Nguyệt xưa nay dịu dàng khéo léo lại trừng mắt nhìn Tống Thừa Minh, cười lạnh lùng:

"Chẳng lẽ Điện hạ đã quên rằng mối hôn sự này do chính ta đích thân xin lui với Bệ hạ rồi sao? Ta đã tự từ hôn thì việc gì phải sinh lòng oán trách với Điện hạ? Nếu nói oán thật cũng là oán ta ngày xưa mù mắt."

Nét mặt Tống Thừa Minh cứng đờ.

Thế chưa đủ, Phủ Nguyệt còn quay người nhìn về phía Hạ Chính Sơ:

"Đại ca tận mắt chứng kiến muội làm ra chuyện đó sao? Tạm thời không bàn đến việc muội là muội muội ruột của huynh. Từ lúc trở lại kinh thành tới giờ, đại ca có từng về qua phủ, có từng nói chuyện tử tế với mẹ hay chưa?"

Hạ Chính Sơ hồi hồn, nhìn thấy ánh mắt có đôi phần lạnh căm của ta thì sợ đến run run, lúng ta lúng túng cất lời: "Huynh có về rồi, nhưng mẫu thân không cho huynh vào…"

"Đại ca cũng nên thầm hiểu rõ tại sao mẹ không cho huynh vào."

Phủ Nguyệt cười khẩy, với khí thế mãnh liệt, con bé chỉ thẳng vào Lương Ca đang nấp sau Hạ Chính Sơ và Tống Thừa Minh: "Không phải Lương Ca cô nương xưa giờ tự xưng là can đảm hơn người sao? Cớ gì hiện giờ xảy ra chuyện, ngươi lại núp sau lưng người khác không nói một lời như thế?"

Nhìn dáng vẻ của Phủ Nguyệt hiện tại, ta khẽ nhướng mày. Tàn nhẫn thì có, song vẫn chưa đủ. Nên ta để người mang thanh kiếm kia tới.

"Mẹ…" Phủ Nguyệt hơi ngẩn ra.

Trường kiếm được rút ra, lóe ánh sáng lạnh thấu xương.

Ta thong dong cất lời: "Năm ấy bổn cung đã dùng thanh kiếm này thay Bệ hạ chém vô số quân tặc đạo chích, cũng chặt đứt tính mạng của vô số người bổn cung ngứa mắt."

Cổ tay ta khẽ chuyển động, khua một đường kiếm, cuối cùng chỉ thẳng mũi kiếm vào Lương Ca.

"Mẫu thân!"

Hạ Chính Sơ hoảng loạn, vô thức che trước mặt Lương Ca, lại bị ám vệ ta dẫn đến chặn lại.

"Ý cô mẫu là sao?"

Tống Thừa Minh xanh mặt, giọng điệu cực kỳ khó chịu.

"Bổn cung chỉ ngứa tay muốn tìm lại cảm giác năm ấy thôi, Thái tử chớ căng thẳng như thế."

Ta cười nhạt nhẽo, nhưng cánh tay chưa từng hạ xuống. Ta nhìn thấy vẻ hoảng loạn thoáng hiện nơi đáy mắt Lương Ca rồi nhanh chóng bị dằn xuống. Tới tận bây giờ, nàng ta vẫn nghĩ những nam nhân này có thể bảo vệ mình.

Ta than khẽ, chỉ thấy tẻ ngắt, ném luôn kiếm cho Phủ Nguyệt.

"A… mẹ?" Phủ Nguyệt hơi luống cuống nhận lấy, ngơ ngác ngẩng đầu.

"Phủ Nguyệt, cầm lấy kiếm."

Phủ Nguyệt xưa nay vâng lời. Do đó dẫu cầm kiếm chưa vững, con bé vẫn hơi vụng về giơ trường kiếm lên.

"Mẫu thân! Mẹ! Đừng!"

Chứng kiến cảnh này, Hạ Chính Sơ tránh khỏi sự giam cầm của ám vệ theo bản năng. Nó học võ từ nhỏ, ám vệ lại có phần do dự vì thân phận của nó, trái lại tạo cơ hội cho nó xông tới, hòng giằng lấy thanh kiếm trong tay Phủ Nguyệt. Nhưng ta đã nhanh hơn một bước, giữ lấy cổ tay Phủ Nguyệt.

Mũi kiếm cắt qua cổ tay áo của Hạ Chính Sơ, miếng vải đứt ra chao liệng rơi xuống đất. Hạ Chính Sơ đứng sững tại chỗ, khó tin nhìn chằm chằm ta, lẩm bẩm: "Mẹ…"

"Hạ Chính Sơ, ngươi nghe rõ cho bổn cung."

Ta đỡ lấy cổ tay Phủ Nguyệt, chĩa mũi kiếm vào Hạ Chính Sơ: "Nếu Phủ Nguyệt muốn một người chết thì hoàn toàn có thể dùng kiếm trong tay bổn cung. Không cần phải dùng cách bẩn thỉu ấy làm ô uế tay mình!"

"Mẹ…" Hạ Chính Sơ bị lời răn dạy của ta mắng cho bất giác hơi hoảng hốt. Vẻ mặt nó dần trở nên mờ mịt, rồi lại choàng tỉnh trong tiếng hô hoán của Lương Ca.

"Hổ dữ không ăn thịt con!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!