Ngày hôm sau, Táo Đen mở mắt, nhìn trần nhà y chang hôm qua, chậm chạp ngồi dậy từ trên giường.
Khi nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương bên cạnh, Táo Đen mới phát hiện khóe miệng hắn thế mà lại nhếch lên.
Hắn thế mà lại vui mừng vì tiếp tục tỉnh lại ở thế giới này?!
Sao có thể!
Táo Đen thu lại vẻ mặt, làm một biểu cảm hung dữ với chính mình trong gương, sau đó đứng dậy thay quần áo.
Hắn vừa thay quần áo xong, tiếng gõ cửa bên ngoài liền vang lên, Lăng Hàn như đoán chắc hắn sẽ dậy giờ này, lại một lần nữa gọi hắn dậy.
Táo Đen chậm chạp mặc quần áo, làm ngơ tiếng gõ cửa.
Hôm qua hắn không biết tình hình thế nào mới mở cửa cho Lăng Hàn, hôm nay muốn hắn mở cửa cho cậu ta?
Cửa cũngkhông có đâu.
Hắn không vác dao ra lụi cho mấy nhát là may rồi, dám giành gái với hắn, chán sống hả con.
Nghĩ vậy, nghe tiếng gõ cửa kiên trì bên ngoài, tâm trạng Táo Đen rất tốt huýt sáo.
Một lát sau, tiếng gõ cửa ngừng lại, Lăng Hàn dường như cuối cùng cũng bỏ cuộc.
Táo Đen xác nhận Lăng Hàn không còn ở ngoài cửa mới chậm rãi ra ngoài, xuống lầu ăn sáng.
Hắn cố tình lệch giờ với mọi người, không ăn cơm cùng họ, không đi học cùng Lăng Hàn, hắn cứ muốn khác người như vậy, làm đảo lộn nhịp sống của mọi người.
Trường trung học Thiên Quỳnh vào học rất sớm, 7 giờ 10 phút đã bắt đầu truy bài, Đường Táo và Lăng Hàn thường ngày đều tính chuẩn thời gian dậy, Táo Đen cố tình dây dưa, cuối cùng tự nhiên là giẫm đúng tiếng chuông vào học mới vào lớp.
Giờ truy bài do bà cô già chủ nhiệm trực.
Hôm qua cúp học cả ngày, Táo Đen chuẩn bị tinh thần bị bả đì rồi, hễ bả mắng là hắn bật lại liền, làm loạn trước cả lớp cho bả biết mặt, lần này phải nổi tiếng toàn trường, cho mọi người thấy một Đường Táo "cá biệt"!
Nhưng không ngờ bà cô già lại nhìn hắn với ánh mắt dịu dàng, thậm chí có chút vui mừng nói: "Đường Táo, cô còn tưởng hôm nay em không đến chứ, đã đến rồi thì mau ngồi xuống đi, có gì không khỏe thì nói với cô, đừng miễn cưỡng quá."
Táo Đen hoảng sợ nhìn bà cô già hiền từ, quay qua thấy ánh mắt đám bạn nhìn mình cũng y chang vậy, mặt Táo Đen lúc đỏ lúc xanh, cuối cùng chỉ có thể cắn răng ngồi xuống chỗ của mình.
Hắn tự nhận mình không hợp với tất cả mọi người ở thế giới này, vô cùng cao ngạo, tự nhiên không thể chủ động hỏi người khác chuyện gì đã xảy ra, cho nên suốt buổi sáng, Táo Đen đều ngồi xụ mặt, mãi đến khi sắp tan học, hắn cuối cùng cũng nghe lóm được hai con nhỏ bàn trên tám chuyện.
Táo Đen giả vờ lơ đãng dịch người ra sau, dỏng tai lên nghe ngóng, một lúc lâu sau dựa vào khả năng lý giải siêu phàm của mình, cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Mấy cái tin đồn nhảm hắn tung hôm qua lan truyền rồi!
Hắn post quá trời bài, tóm lại là: Đường Táo tính tình kỳ cục, cọc cằn, hay quạu, ở nhà hổ báo với người lớn.
Đối với danh tiếng bên ngoài của mình, Đường Táo thực ra rất bối rối, ngoài mặt ra vẻ không quan tâm nhưng ngầm bên trong lại vô cùng nổi loạn, ghét làm bài tập nhất, buổi tối thức đêm cày game, ba mẹ mà la là nó nổi điên tự hành xác...
Do hôm qua bị đám fan dạy dỗ nên Táo Đen khôn ra, bịa chuyện dựa trên sự thật về bản thân hắn, cộng thêm thân phận giống Đường Táo nên nghe như thật, có đầu có đuôi.
Thực tế là khi tin đồn này lan ra, khối người tin sái cổ.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn khác với dự đoán của Táo Đen.
"Không ngờ Đường Táo âm thầm chịu đựng áp lực lớn như vậy."
"Không nhìn ra nhỉ, bình thường cảm thấy bạn ấy cũng rất bình thường, chỉ hai hôm nay bỗng nhiên trở nên kỳ lạ."
"Chắc là nhịn không nổi muốn xả ra thôi, bà coi bạn ấy dù đã nghiêm trọng như vậy cũng chỉ đá bàn một cái, chắc cảm thấy hành vi của mình sẽ ảnh hưởng đến mọi người nên mới vội vàng rời khỏi lớp về nhà á."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!