Chương 134: Phiên Ngoại 2 - Chuyến Du Hành Của Táo Đen (1)

Thời gian: Ở thế giới tiểu thuyết gốc, Táo Đen và Lăng Hàn đang tranh giành Kỷ Vũ Linh gay gắt. Còn ở thế giới xuyên thư của Đường Dĩ Tố, Lăng Hàn và Đường Táo đang học cấp 2.

Địa điểm: Phòng của Đường Táo.

Táo Đen lơ mơ trở mình, thấy có gì đó sai sai.

Cái mền mềm mại, mang theo mùi nắng ấm áp, thơm tho, dễ chịu làm người ta chỉ muốn cuộn tròn ngủ nướng tiếp.

Đang lúc sắp chìm vào giấc mộng lần nữa, hắn bỗng nhận ra điều gì đó, lập tức mở to mắt.

Hắn có sở thích độc đáo của riêng mình, theo yêu cầu nghiêm ngặt của hắn, mọi nơi trong biệt thự Lục gia đều được thiết kế riêng theo ý hắn, ví dụ như mùi nước hoa trên ga giường, mười năm như một, sao hôm nay bỗng nhiên lại đổi mùi?

Vừa mở mắt ra, Táo Đen nhìn quanh, cả người tỉnh táo hẳn, lông mày vô thức nhíu lại, quan sát kỹ phòng ngủ của mình. Là phòng của hắn, nhưng lại không giống phòng của hắn.

Biệt thự Lục gia, người bình thường không dám bắt chước, ngôi nhà cổ này, mỗi món đồ bài trí bên trong đều giá trị liên thành, với con mắt của Táo Đen, đương nhiên có thể nhìn ra thật giả ngay lập tức. 

Nhưng điểm khác biệt là cách bài trí trong phòng, màu sắc rèm cửa, kiểu dáng quần áo, bao gồm cả chiếc ga giường hắn đang nằm... 

Không đúng, thoạt nhìn thì giống bình thường, nhưng từng chi tiết đều lộ ra vẻ không hợp lý!

Hắn cảnh giác bước xuống giường, vơ đại một bộ quần áo mặc vào, vừa định mở cửa ra ngoài xem xét thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Đường Táo, má mi kêu tụi mình xuống ăn cơm kìa." Giọng nói quen thuộc vang lên.

Táo Đen: "??!"

Hắn tưởng mình đang nằm mơ.

Cái giọng này... chẳng phải là của thằng ngốc Lăng Hàn nghèo rớt mùng tơi đó sao?

Sao Lăng Hàn lại ở nhà họ Lục? Mà nó mới nói cái gì? Má mi kêu tụi mình ăn cơm hả?

Táo Đen giận quá hóa cười, vừa thầm mắng đám bảo vệ biệt thự dám cho loại người như Lăng Hàn vào, đám người này chán sống rồi, vừa cười lạnh đi ra cửa, giật mạnh cánh cửa mở ra.

Ngoài cửa, Lăng Hàn nở nụ cười rạng rỡ với Táo Đen.

Nắm đấm Táo Đen định tung ra lập tức khựng lại. 

Đương nhiên không phải vì nụ cười của Lăng Hàn, mà là Táo Đen cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường. 

Hắn nhìn chằm chằm mặt Lăng Hàn.

Thằng này đúng là Lăng Hàn, nhưng cũng giống cái phòng này, từ đầu đến chân, mọi chỗ đều toát ra vẻ khác biệt.

Nó giống Lăng Hàn y đúc, nhưng nhìn nhỏ hơn chút, khỏe mạnh hơn chút. 

Quan trọng nhất là, hôm qua trước khi về nhà, hắn vừa dùng dao rạch mặt Lăng Hàn, tuy không để lại sẹo dài nhưng cũng để lại vết thương ở gò má.

Nhưng trên mặt thằng Lăng Hàn trước mắt này lại trắng trẻo mịn màng, đừng nói vết thương hay vết bầm, nhìn nó còn sáng sủa khỏe mạnh hơn thằng Lăng Hàn hôm qua nhiều.

Lăng Hàn dường như cảm thấy biểu cảm trên mặt Táo Đen rất kỳ lạ, cơ bắp căng cứng, ngũ quan méo xẹo, bèn hỏi: "Sao vậy Táo Táo, thấy trong người không khỏe hả?"

Lăng Hàn mà dám nói chuyện kiểu này với hắn?!

Nắm đấm Táo Đen lại ngứa ngáy, nhưng bản năng mách bảo hắn không hợp với mọi thứ xung quanh, cảm giác nguy cơ này khiến hắn kiềm chế xúc động muốn động thủ, cứng ngắc thốt ra một chữ: "Không."

Hắn càng như vậy thì Lăng Hàn càng thấy lạ, nhưng tính Đường Táo xưa giờ vốn kiêu ngạo, hắn không muốn nói thì Lăng Hàn cũng không ép, chỉ gật đầu: "Vậy đi thôi."

Táo Đen đi sau lưng Lăng Hàn, nhìn cái bóng lưng gầy gầy của nó mà mấy lần muốn vớ cái bình hoa chọi bể đầu cho bõ ghét, nhưng ráng nhịn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!