Với tâm lý đó, rất nhiều người vô thức trở thành fan của Đường Táo. Cư dân mạng càng đào sâu càng thấy thú vị, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Đường Táo lập tức nổi tiếng!
Nhìn thấy nhiều người thích Đường Táo như vậy, nói Đường Dĩ Tố trong lòng không vui là giả.
Con trai cô vừa ngoan vừa đáng yêu, lại thông minh vô cùng, còn vì nam nữ chính mà chịu hai lần tai ương đổ máu oan uổng.
Cứ tưởng chuyện này sẽ chôn vùi mãi mãi, ai ngờ lại được phơi bày theo cách này. Thấy người lạ yêu mến Đường Táo, thậm chí yêu lây sang mình, Đường Dĩ Tố còn vui hơn cả lúc bản thân có fan.
Nhưng tương ứng, có người thích thì tự nhiên cũng sẽ có người ghét.
Trong một trăm lời khen, chỉ cần một câu chửi rủa cũng đủ làm người ta nhức mắt.
Giống như bao phụ huynh khác, Đường Dĩ Tố biết rõ Đường Táo còn nhỏ, showbiz quá phức tạp với thằng bé. Huống hồ nó còn mang cái danh "nam phụ phản diện" lơ lửng trên đầu như quả bom nổ chậm, ai biết thêm mấy biến số này vào thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Nắm rõ tình hình, Đường Dĩ Tố gọi lại cho Tần Hoa.
"Em không định cho thằng bé vô showbiz đâu chị." Điện thoại vừa kết nối, Đường Dĩ Tố nói thẳng.
So với lúc trước, giọng Tần Hoa rõ ràng đã bình tĩnh lại. Nghe Đường Dĩ Tố nói vậy, Tần Hoa chậm rãi nói: "Đường Táo vô showbiz cũng có cái lợi. Thằng bé đẹp trai, thông minh, có mẹ là em, có Lục gia chống lưng, hình tượng lại đang rất tốt, hội tụ đủ yếu tố để làm sao nhí..."
"Trừ khi con nó mãnh liệt bày tỏ muốn làm sao nhí, nếu không em vẫn hy vọng thằng bé có thể lớn lên theo cách của một đứa trẻ bình thường." Đường Dĩ Tố kiên quyết.
Tần Hoa nghe vậy mừng rỡ: "Em nghĩ được vậy là tốt rồi."
Đường Dĩ Tố nghe giọng chị ấy, có chút bất đắc dĩ lắc đầu.
Tần Hoa thương Đường Táo thật lòng nên mới sốt sắng như vậy. Giờ biết ý định của cô, bà cũng không giấu giếm nữa, phân tích tình hình xong, rồi còn sợ cô cổ hủ quá, bà lại khuyên nhủ: "Lỡ con nó thích thì cô cũng đừng cấm cản, cho nó tham gia vài chương trình nhẹ nhàng coi như rèn luyện cũng được, tôn trọng ý kiến con chút. Dù sao có người lớn lo, cũng không cần nó kiếm cơm nuôi nhà..."
Đường Dĩ Tố nghe Tần Hoa lải nhải, từ chuyện trước mắt nói đến tương lai, chỉ thiếu điều lên kế hoạch cả đời cho Đường Táo.
Đường Dĩ Tố không thấy phiền mà còn vui vẻ thảo luận. Dù biết nhiều cái chỉ là mong đợi viển vông, tất cả còn tùy thuộc vào sự phát triển của con, nhưng hai người vẫn tám chuyện say sưa hồi lâu.
Cúp máy xong, Đường Dĩ Tố lướt mạng một hồi mới về phòng ngủ.
Nhờ vụ Đường Táo nổi tiếng mà tâm trạng u ám mấy ngày nay của cô khá lên hẳn.
Ngày mai và tai nạn, ai biết cái nào tới trước.
Tuy vận mệnh nam nữ chính có thể đã thay đổi nhưng họ vẫn còn sống sờ sờ đó, lại còn nhỏ xíu. Chuyện cô biến mất cũng chỉ là gián đoạn thôi. Đã không làm gì được thì cứ nghĩ thoáng ra, sống vui vẻ ngày nào hay ngày đó, tận hưởng hiện tại mới là quan trọng nhất.
Nhưng không ngờ là, Đường Dĩ Tố đã nghĩ thông suốt, lại phát hiện những người bên cạnh mấy ngày tiếp theo đều trở nên kỳ lạ.
Lục Châu vẫn vô cùng bận rộn, anh dù sao cũng có công việc, bận không thấy bóng dáng thì thôi, tại sao cả Đường Táo và Lăng Hàn cũng đi theo anh xuất quỷ nhập thần?
Nhìn dáng vẻ thần bí của ba người, mấy lần Đường Dĩ Tố muốn mở miệng hỏi nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
Một người thì không nói, đằng này ba người vốn không hợp cạ lại chụm đầu vào nhau thì chắc chắn có biến.
Đường Dĩ Tố chung sống với họ lâu như vậy cũng nắm được tính nết ba người, loại chuyện này thay vì mình chủ động hỏi, chi bằng kiên nhẫn chờ đợi.
Lục Châu thì kín miệng rồi, chứ Đường Táo và Lăng Hàn dù sao cũng là trẻ con, chắc chắn không giấu được bao lâu, sớm muộn gì không chịu nổi cũng sẽ nói cho Đường Dĩ Tố biết.
Quả nhiên chưa đầy một tuần, Đường Táo và Lăng Hàn lại khôi phục lịch sinh hoạt bình thường, như thể những hành động thần bí suốt một tuần trước đó chỉ là ảo giác của Đường Dĩ Tố vậy.
Đường Dĩ Tố cũng không vội, cứ ung dung chờ đợi. Thoáng cái mấy ngày trôi qua, cô bắt đầu quay lại guồng quay công việc: công ty
- phim trường
- nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!