Chương 40: Thời gian

"Được rồi, không có việc gì thì đi thôi, đừng làm chậm trễ thời gian". Ở ghế sau xe, Trịnh Quân Diệu nhắm mắt lại mày hơi nhăn, dường như đang cố kìm nén sự đau đớn nào đó, tiếng ồn ào ầm ĩ xung quanh khiến anh rất khó chịu.

Không biết là do di chứng của tai nạn xe lần trước hay là có chuyện gì, mà gần đây cứ cách một khoảng thời gian là anh cảm thấy rất đau đớn, anh đã đi kiểm tra cũng đã gặp bác sĩ, nhưng vẫn không tìm được nguyên nhân khiến anh đau đầu. Trước khi ra cửa, bệnh đau đầu của anh lại tái phát, nhưng quan hệ giữa anh và nhà họ Lục cũng không phải là xa lạ, dì Hà của nhà họ Lục từng là bạn thân thiết của mẹ anh, ngay lúc anh gặp khó khăn nhất đã giúp anh rất nhiều, Lục Khôn vừa là bạn từ nhỏ lại vừa là bạn học cũ, Lục Tiệp có chuyện, Lục Khôn lại đến nhờ anh giúp, về tình về lý anh đều nên tự mình đến thăm hỏi.

"Mẹ nó một tên quỷ dương như mày đến đất của nước Z bọn tao mà ngang ngược hả, đi xe xịn thì giỏi lắm sao! Có tin hôm nay ông đánh chết mày không!". Gã đàn ông bị lái xe mắng cũng không phải là người hiền lành gì, xoay người liền mắng. Dân xung quanh nhanh chóng tụ tập lại chỉ trỏ.

Rồi, thế này thì không đi được được.

"Bệnh viện ở ngay phía trước, tôi đi bộ đến cũng được, anh xử lý chuyện này đi, tôi không muốn chuyện này bị làm ầm lên".

Nhận ra được mình có thể sẽ gặp phiền phức, lái xe rụt cổ, "Vâng, boss, anh cứ yên tâm".

Lái xe ngay lập tức xuống xe mở cửa thay người đàn ông, anh vừa xuống xe, gã đang cãi nhau với lái xe liền bật người thò lại, không được như ý thì không bỏ qua nói: "Thì ra cũng chỉ là thằng lái xe, đây mới là ông chủ của mày hả. Khó trách kêu vui vẻ như vậy, thì ra là một con chó".

Lái xe là lính đánh thuê nổi danh trong giới, là từ trong mưa bom bão đạn dẫm lên xác kẻ địch đi ra, bây giờ kẻ dám mắng hắn là chó không được mấy người, sao có thể nghẹn cơn tức này được? Mắt hắn lộ vẻ tàn nhẫn, túm lấy vạt áo của gã đàn ông, xách gã từ dưới đất lên.

"Đánh người rồi, thằng nước ngoài đánh người nè, cứu tôi, cứu tôi với". Gã đàn ông gào ầm ĩ, một vẻ người bị hại, nhưng trong mắt lại có tia đắc ý.

"Để gã ta xuống, báo cảnh sát". Trịnh Quân Diệu nói xong liền nhấc chân bước ra ngoài đám người.

Lúc này, vừa lúc bọn Đông Sinh cũng đi ra từ trong nhà hàng, người vây xem xung quanh khá nhiều, nhưng Trịnh Quân Diệu chỉ cần liếc mắt là nhìn thấy Đông Sinh.

Người đó, người đó... Trong đầu Trịnh Quân Diệu hiện lên một vài hình ảnh, nhưng anh còn chưa kịp nhìn rõ, thì một cơn đau đớn đánh ập lại, anh cố kìm cảm giác muốn ôm đầu ngồi xổm xuống, cắn răng nắm chặt tay, đẩy đám người vội vã đi về phía Đông Sinh.

Đúng lúc đó, Dư Đồng vẫy một chiếc xe taxi, cả ba người lên xe đóng cửa, xe taxi lao vút đi.

Trịnh Quân Diệu bị khói xe phun vào:...

Anh đứng ở ven đường khoảng nửa phút, rồi lấy di động ra, bấm một số điện thoại, sau khi đầu bên kia nhấc máy, anh nói, "Giúp tôi tra một biển số xe...".

Sau khi đám người Đông Sinh về trường, Dư Đồng mang theo "Lương Kiện" đi tìm người hỏi thăm tin về nhà có ma, Đông Sinh mang hai con cá nướng mua ở bên ngoài về, đi vào trong một rừng cây nhỏ yên tĩnh, cậu tìm chỗ ngồi xuống, khẽ niệm vài câu chú ngữ, một lát sau, A Hoàng đã đi đến.

Mèo béo bốn chi chỏng vó nằm trên bàn đá, lộ ra cái bụng mỡ, thở phì phò hổn hển, "Mệt chết miêu gia rồi, Đông tể, cậu vội vàng tìm tui như vậy, có phải là có mối gì rồi không?".

Đông Sinh xách cá nướng bỏ dưới bàn lên trên, đặt trước mũi A Hoàng lượn một vòng: "Cá nướng, đặc biệt mua cho cậu đấy".

A Hoàng nhanh nhẹn lật người lại, vội trảo cá nướng đến trước mặt, sau đó thuần thục mở nút túi ni lông và hộp đựng thức ăn, cắn hai miếng lên hai con làm dấu hiệu, rồi mới dùng cái móng béo ôm lấy một con trong đó, vừa gặm từ từ, vừa meo meo nói: "Có chuyện gì thì nói thẳng đi, chỉ cần không lên núi đao xuống biển lửa, những việc khác cứ bao trên người miêu gia!".

Nó hiểu Đông tể rất rõ, phí sinh hoạt không đủ để tiêu rồi, sao có thể vô duyên vô cớ mua cá nướng cho nó chứ.

"Đây là cậu nói đấy". Đông Sinh không cho A Hoàng cơ hội đổi ý, nói qua chuyện Lương Kiện một lần, "... Phương hướng đại khái tôi đã bặc tính ra rồi, không cần cậu lên núi đao xuống biển lửa, cậu chỉ cần theo hướng này tìm hung trạch giúp tôi là được".

A Hoàng phun xương cá phì phì, lông vàng rực rỡ xù lên, "Hung trạch, đây là hung trạch đấy, còn vây hãm ba sinh hồn ở bên trong, thật hung tàn làm sao, cậu nhẫn tâm để tui đi chịu chết sao? Meo nha ~". Đôi mắt mèo xanh biếc như phủ một lớp sương mù, hai lỗ tai mèo xinh đẹp rũ xuống, cái mặt béo đáng thương vo thành một cục, hoàn toàn là một vẻ rất đáng thương.

Đông Sinh lúc còn là Đông tể ba phần bằng nhau không biết đã bị cái vẻ như vậy của A Hoàng lừa gạt đi không biết bao nhiêu đồ ăn vặt, bánh ngọt, cá nhỏ chiên xù, cậu đã sớm miễn dịch rồi.

"Lúc nãy cậu đã đồng ý rồi, cá nướng cũng đã ăn, không thể lật lọt được".

Giả đáng thương chẳng dùng được, A Hoàng liền chuyển mặt vênh váo trong một giây: "Cùng lắm thì ông đây nôn cá nướng ra trả cho cậu! Tìm hung trạch không có cửa đâu! Không đúng, cậu còn thiếu tui mười con cá nướng, hai con này là trả nợ! Bây giờ cậu còn nợ tui chín con!".

Đông Sinh không sửa đúng phép tính sai của A Hoàng, giọng bình thản khách quan nói: "Lượng Kiện có rất nhiều tiền, nếu cứu hồn cậu ta quay về thì chỉ cần cậu ta cho chúng ta chút thù lao cũng đủ để mua một chiếc smartphone rồi. Hôm nay tôi dùng con táo 6 plus của Dư Đồng một lúc, còn tốt hơn cái máy tính trong nhà nữa".

"Chắc chắn rồi, cái máy tính rách trong nhà chỉ khởi động mà đã mất năm phút rồi được không? Vừa lag, vừa chậm, rồi quạt hỏng mà lão già thối kia cũng không chịu bỏ tiền ra mua cái mới cho tui nữa!". A Hoàng tức giận lên án, nó thích lên mạng, sao không biết quả táo vô cùng nổi tiếng kia chứ, nếu thận của nó mà có người muốn, thì nó đã bán để mua một con táo rồi, "Đông tể, lúc nãy cậu nói sẽ mua cho tôi một con 6 plus, nói là phải giữ lời đó nha meo ~".

Cái mặt vênh váo của A Hoàng ngay lập tức đã chuyển sang mặt nịnh nọt, đầu béo cọ tay Đông Sinh, vừa mềm lại ngoan lại manh.

"Nhưng cậu lại không muốn tìm hung trạch, tình huống của Lương Kiện cậu cũng biết rồi đó, nếu cậu ta bị quỷ vật hung linh gì đó nhìn ngó, thì chắc chắn sẽ dữ nhiều lành ít. Nếu cậu quá sợ thì không cần đi, dù sao Lương Kiện có gặp chuyện gì thì cũng không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta, nhiều nhất chỉ là không mua di động được thôi, bây giờ chúng ta không có di động cũng rất tốt đúng không?".

Đông Sinh chuyện không liên quan đến mình nên không thèm để ý nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!