Chương 38: Thời gian

Dư Đồng gọi điện cho mấy người mà mẹ Lương đã kể, có hai người tắt máy không liên lạc được, có một người chỉ ăn bữa cơm với Lương Kiện, hai người đi đến một hội sở vui chơi với Lương Kiện, còn ba người khác đã cùng chơi Liên Minh Huyền Thoại một ngày với Lương Kiện... Đợt nghỉ ngắn ngủi này của Lương Kiện đúng là tràn ngập sắc màu, xét thời gian và tin tức mà bọn họ nói, thì đều xảy ra trước khi Lương Kiện gặp chuyện.

Dựa vào thời gian để suy đoán, thì hai người không liên lạc được kia, đúng là người đi chơi với Lương Kiện ngày gặp chuyện.

Quan hệ giữa Dư Đồng và Lương Kiện không tệ, nhưng bọn họ cũng mới quen nhau lúc lên đại học, tính ra thì cũng chỉ hơn một tháng, bạn bè trước đó của Lương Kiện là ai, Dư Đồng lại không quen biết. Nhà Dư Đồng ở trong vùng thì cũng khá giả, nhưng đến thủ đô thì không tính là gì. Gia cảnh của Lương Kiện và Dư Đồng không khác nhau lắm, nhưng Lương Kiện sinh ra lớn lên ở thủ đô, bạn bè chơi cùng không phải phú thì là quý nhị đại tam đại, Dư Đồng và Lương Kiện thành bạn tốt nhanh như vậy do hợp ý nhau là chính, nhưng Dư Đồng chưa từng nghĩ thông qua Lương Kiện để kết giao với những người trong vòng tròn thượng lưu ở thủ đô.

Cái gọi là vòng tròn, vòng tròn, đóng kín mới tạo thành vòng. Muốn tiến vào vòng xã giao đóng kín này, không có người quen nối dây bắc cầu, thì đừng nói người thường không vào được, kẻ có tiền cũng không vào được, đi vào thì nhiều nhất cũng chỉ làm đồ ngốc chứ không thể hòa nhập thực sự.

Dư Đồng không làm được gì nhiều ở thủ đô, nhưng muốn nghe ngóng hai người có tên có họ, thì vẫn nghe được.

Cậu liên tục gọi vài cuộc điện thoại, cuối cùng cũng hỏi thăm đại khái tình hình của hai người này.

Một người tên là Âu Trình, một người tên là Lục Tiệp, đều là phú tam đại, tuổi xấp xỉ với Lương Kiện, trong nhà cũng có chút quan hệ họ hàng, thế hệ trước cũng có chút hợp tác làm ăn, hai người từ thời cởi truồng đã chơi với Lương Kiện, từ bạn chơi từ nhỏ đến lớn.

Hai người này ham chơi, không giống Lương Kiện, bọn họ không chú trọng vào việc học, thi đại học cũng chỉ đậu vào một trường đại học hạng ba bình thường, nhà bọn họ đã sắp xếp rồi, một thời gian nữa sẽ đưa bọn họ ra nước ngoài để mạ vàng cái tiếng du học.

Dư Đồng còn nghe ngóng được hình như hai người đều bị bệnh đang nằm viện, người nhà đều rất lo lắng.

Dư Đồng tốn không ít sức, nhờ không ít người, mới lấy được địa chỉ bệnh viện mà Lục Tiệp đang nằm.

"Đông Sinh, cậu nói bọn họ bị bệnh có liên quan gì đến chuyện của Lương Kiện không?". Lương Kiện bay mất hồn, hai người đi chơi chung với cậu ta thì vào viện, nhìn thế nào cũng không giống như là trùng hợp.

"Chưa nói chắc được, phải nhìn cụ thể mới biết". Đông Sinh mặt không cảm xúc nói.

"Dù sao bây giờ vẫn còn sớm, hay là chúng ta bắt xe đến bệnh viện xem sao, không chừng có thể hỏi Lục Tiệp được chút gì đó". Dư Đồng đề nghị.

Đông Sinh gật đầu, đồng ý đề nghị của cậu...

Nữ quỷ bây giờ đang dùng thân xác của Lương Kiện, là giấy thông hành không thể thiếu, tất nhiên cũng đi cùng. Lần trước cô cũng đã ngồi ô tô, nhưng lúc đó cô không rõ là có chuyện gì, rất sợ bị người ta thấy là lạ nên cứng đờ cả người, sao còn tâm trạng xem ngồi ô tô thế nào chứ?

Bây giờ thì, nên nói hay không nên nói đều đã nói, dựa vào giao hẹn giữa cô và Đông Sinh, chờ đến khi Lương Kiện trở lại, cô phải trả cơ thể lại cho Lương Kiện, rời khỏi dương gian vào lại luân hồi. Cho nên cô không còn nhiều thời gian nữa, cô muốn nhìn thật kỹ thế giới sau một trăm năm hoàn toàn khác biệt này.

Đông Sinh ngồi ở ghế phó lái phía trước nhắm mắt dưỡng thần, Dư Đồng và "Lương Kiện" thì ngồi ghế sau của taxi, chờ Dư Đồng chú ý đến nữ quỷ, thì cả người cô sắp dán lên cửa sổ xe rồi. Dưới ánh chiều tà, nhìn những chiếc xe ô tô chạy vụt qua như bay, nhìn xe máy điện, nhìn nhà cao tầng hai bên đường, nhìn đôi tình nhân dắt tay nhau ở ven đường, nhìn người phụ nữ mặc đồng phục ưỡn ngực ngẩng cao đầu đầy tự tin... Nữ quỷ không nỡ chớp mắt một cái, sợ chỉ cần chớp mắt là cô sẽ trở lại cái sân vây kín tường kia, sợ chớp mắt là mình sẽ trở lại đáy giếng tối đen lạnh lẽo.

Dư Đồng nhìn thoáng qua "Lương Kiện" kích động đến nỗi mắt ướt nước nhưng rực sáng, trong lòng có chút đồng tình, cậu vươn tay lại gần "Lương Kiện", thay cô bấm nút hạ cửa kính xuống. Gió đêm mát mẻ lập tức thổi đi rặng mây đỏ trên mặt "Lương Kiện", kiểu tóc idol Hàn Quốc đặc biệt của "Lương Kiện" chớp mắt đã bị thổi tung thành ổ gà, nếu đổi thành Lương Kiện thì chắc chắn sẽ "liều mạng" với Dư Đồng, nhưng nữ quỷ không chỉ không tức giận, mà còn vui vẻ nở nụ cười.

Cái mặt tròn kia của Lương Kiện, béo thì béo nhưng không xấu, lại nở nụ cười thật lòng, khiến mặt tròn hơi có vẻ trẻ con đẹp trai hơn một chút, phối với cái đầu bị gió thổi xù ra, Dư Đồng không nhịn được vươn ma trảo xoa xoa.

Xoa xong cậu liền hối hận.

Nhìn "Lương Kiện" giận dữ xoay cái lưng hổ sang, Dư Đồng nhìn cái tay phải của mình

--- cho mày tiện, cho mày tiện nè!

Bệnh viện mà Lục Tiếp đang nằm rất nổi tiếng trên cả nước, có rất nhiều người muốn hẹn chuyên gia mà số thứ tự cũng phải đến một tháng sau, lúc bọn Dư Đồng mua hoa quả đến, một phòng toàn chuyên gia đang hội chẩn cho Lục Tiệp.

Nhóm chuyên gia anh một câu tôi một câu, người nhà còn thỉnh thoảng xen vào vài câu, bọn Đông Sinh đứng cạnh tường giả làm hoa, nghe cả nửa ngày, kết luận tạm thời chưa có, nhưng tình huống của Lục Tiệp thì nghe được đại khái.

Thì ra tối hôm trước, Lục Tiệp ra ngoài hát K với bạn bè, mới đầu còn tốt, giữa chừng cậu ta đi vệ sinh, một lúc lâu mà chưa thấy về, có người đến tìm thì mới phát hiện cậu ra ngất xỉu trong phòng vệ sinh. Lúc đó liền vội đưa đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra toàn thân suốt đêm, nhưng các mục kiểm tra đều bình thường, vừa không trúng độc rượu cũng không hít ma túy gì đó, kiểm tra trong ngoài một lần, ngay cả sợi tóc cũng bình thường, trong nhà cũng không có ghi chép là có bệnh di truyền hiếm gặp gì, nhưng người lại hôn mê không tỉnh.

Hôm qua hôm nay đã hai ngày trôi qua, Lục Tiệp nằm trên giường không có dấu hiệu sắp tỉnh lại, người nhà cậu ta đang lo sốt vó.

Tuy Lục Tiệp không phải là con một, bên trên còn có người anh trai khôn khéo giỏi giang, nhưng cậu ta là đứa con út mà cha mẹ hơn bốn mươi tuổi mới sinh, từ khi sinh ra đã được cả nhà chiều chuộng, bao gồm cả anh trai cậu ta.

Nhóm chuyên gia bàn bạc cả nửa ngày, một đám đều lắc đầu, xem tình hình thì không lạc quan lắm.

Chờ nhóm chuyên gia đi rồi, mẹ Lục Tiệp không nhịn được nữa cầm tay đứa con út, rơi nước mắt.

Anh Lục Tiệp vội khuyên: "Mẹ, mẹ đừng lo quá, chuyên gia trong nước không được, vậy thì chúng ta ra nước ngoài, chắc chắn có thể giúp Tiểu Tiệp tỉnh lại".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!