Chương 35: Địa phược linh

Trần Bằng chết rồi.

Sau khi Quý Vũ mai táng tro xương của Quý Hàm, vội vàng thăm hỏi một vài họ hàng có qua lại ở quê, chờ đến lúc anh vội vàng chạy về thủ đô, vừa xuống máy bay liền nghe được tin xấu này.

Cảnh sát công bố ra bên ngoài rằng Trần Bằng chết vị bệnh tim đột phát, nhưng Quý Vũ lại nghe được tin khác từ anh em tốt của mình

---- Trần Bằng không chết vì bệnh tim, lúc pháp y giải phẫu xác gã, phát hiện ngoại trừ lớp da và lớp mỡ dưới da vẫn như cũ, thì ngũ tạng lục phủ, xương, cơ bắp toàn thân đều bị một thứ như sâu chui vào tạo đầy lỗ thủng, xương tủy não đều không còn.

Không ai có thể tưởng tượng nổi trước khi chết Trần Bằng đã trải qua đau đớn thế nào, lúc cảnh sát phát hiện thì gã đã chết trong phòng giam đơn, cả khuôn mặt đều vặn vẹo đau đớn, khóe môi lại nở nụ cười quỷ dị.

Trần Bằng chết rất kỳ quái, pháp y cũng không thể kết luận nguyên nhân cái chết của gã, sau khi báo cáo giải phẫu được trình lên cấp trên, cấp trên đã nhanh chóng phái người đến mang thi thể Trần Bằng đi, cùng ngày, vụ án liên quan đến Trần Bằng đã được một đơn vị bí mật tiếp nhận, mẹ con Tạ San San cũng được người của đơn vị này đón đi, không còn tin tức.

Vì truy tìm tập đoàn buôn lậu văn vật sau lưng Trần Bằng, cảnh sát đã phong tỏa tin tức gã bị bắt, trong khoảng thời gian ngắn, công ty bán đấu giá của Trần Bằng vẫn hoạt động như cũ. Nhưng trên đời không có bức tường nào không có gió lùa, đêm hôm đó ngoại trừ cảnh sát, còn có hơn mười người tận mắt nhìn thấy Trần Bằng bị bắt. Tuy cảnh sát đã nghiêm cấm những người này không được để lộ tin tức ra bên ngoài, nhưng cũng có những người không quản được miệng, trong công ty rất nhanh đã đồn đại tiếng gió, người trong công ty đều lo lắng hoảng sợ.

Đông Sinh mỗi ngày đi làm đúng giờ, làm việc nghiêm túc chịu khó không nói nhiều, tan tầm cầm tiền lương cùng ngày rời đi. Cậu có vẻ ngoài rất đẹp, mỗi ngày tan tầm đều đến phòng tài vụ lấy tiền lương, mấy cô gái còn trẻ trong phòng cũng không nhịn được nhìn cậu nhiều lần, người có lá gan lớn thì nhân cơ hội chụp ảnh trộm.

Đông Sinh vì được Trần Bằng đặc biệt quan tâm nên mới có thể đi lấy tiền lương mỗi ngày ở phòng tài vụ, những nhân viên làm thêm khác đều là do người quản lý trả theo tháng. Sau khi tin Trần Bằng bị bắt lan truyền trong công ty, những người làm thêm khác lo lắng không lấy được tiền lương, nên ầm ĩ yêu cầu muốn thanh toán tiền lương mỗi ngày như Đông Sinh.

Yêu cầu của bọn họ không hợp với quy định, dù Trần Bằng có bị bắt hay không, đã nhiều ngày rồi gã không đến công ty là sự thực, không có Trần Bằng ký tên, phòng tài vụ không thể lấy tiền mặt ra được. Tiền mặt trong công ty vốn đã có hạn, lấy đâu ra nhiều tiền để thanh toán lương mỗi ngày cho nhân viên làm thêm?

Vì trấn an những nhân viên làm thêm đó, ưu đãi thanh toán tiền lương hàng ngày của Đông Sinh cũng đành bị hủy bỏ.

Kỳ nghỉ bảy ngày của lễ Quốc khánh chỉ còn lại một ngày, xế chiều hôm đó Đông Sinh cầm tiền lương, nghe chị gái tài vụ nói như vậy, liền đi tìm người quản lý nhân viên làm thêm, nói sau này mình có việc không đi làm được.

Người khác không rõ chuyện bên trong, Đông Sinh lại không rõ hay sao?

Làm việc mà không lấy được tiền, cậu không thèm.

Làm thêm ở chỗ Trần Bằng, Đông Sinh cũng kiếm được hơn một ngàn tệ, tiền không nhiều nhưng cũng đủ tiền sinh hoạt một tháng. Trên đường về, cậu tìm một quán ăn mua thịt đầu heo kho và chân gà kho, đến ngoài trường học mua một hộp cơm chiên trứng, vào trường, vừa tìm được một chỗ yên lặng ngồi xuống, thì không biết A Hoàng từ đâu chui ra.

Vừa gặm chân gà, A Hoàng vừa than thở bình luận: "Vẫn là món kho nhà lão Vương ngon hơn, đúng là món kho chính tông trăm năm, Đông tể, cái chân cậu mua này có mùi dầu cống, còn bỏ vào rất nhiều gia vị nữa, không sạch chút nào."

Đông Sinh ăn thịt đầu heo với cơm chiên, nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhìn chân gà màu đỏ nâu kia, lạnh lẽo nói: "Cậu không ăn cũng được."

A Hoàng lấy đuôi bọc cái hộp đựng chân gà lại, rất cảnh giác kéo lùi hai bước, meo meo nói: "Đông tể cậu muốn làm gì? Đã nói chân gà là của tui rồi! Đừng quên, cậu còn nợ tui mười con cá nướng! Mười con!"

Thuyền nhỏ hữu nghị nói lật là lật, mặt mèo béo ngay lập tức biến thành mặt chủ nợ.

Đông Sinh rất lưu manh dùng hai chữ xua A Hoàng đi: "Hết tiền."

Nhắc đến tiền, trong mắt A Hoàng lóe lên tia sáng gian xảo, nó bỏ chân gà xuống, liếm vụn và dầu trên miệng, "ngồi nghiêm túc" mặt đứng đắn nói: "Tui biết có một cách kiếm được tiền nhiều hơn đi làm thêm nhiều, cậu muốn nghe không?"

Đông Sinh bỏ miếng đồ ăn cuối cùng vào miệng, mặt không đổi sắc nói: "Nói nghe xem."

"Đầu tiên, chúng ta phải có một chiếc smartphone, sau đó kinh doanh cái tài khoản "Ngô hoàng bệ hạ" trên weibo... Ai, Đông tể cậu khoan đi... Cậu nghe tui nói cái đã..." Trảo Nhĩ Khang của A Hoàng cũng không ngăn được cái chân dài của Đông Sinh, mèo béo "vô cùng đau đớn" nhìn bóng người biến mất sau rừng cây nhỏ, lại nhìn hộp chân gà được đuôi quấn lấy, quyết đoán hóa bi phẫn thành ăn.

Meo meo ngao! Lão bất tử, cháu ông còn keo hơn ông nữa! Hai tên khốn! Meo ~

Lúc Đông Sinh về phòng ngủ, Quý Hàm đã đợi cậu trong phòng.

"Trần Bằng chết rồi." Quý Hàm mờ mịt, anh đã nghĩ vô số cách tra tấn trả thù Trần Bằng, nhưng người nọ lại bất ngờ chết rồi.

Đông Sinh không tò mò gì cả, cậu bình tĩnh nói: "Gã đã chết rồi, vậy khế ước của chúng ta kết thúc."

"Cậu... Có phải cậu biết chuyện gì hay không?" Ánh mắt Quý Hàm lập tức sắc bén lên.

Đông Sinh lấy trong ngăn kéo mấy cái đinh sắt đã gỉ không nổi bật gì, nói: "Anh trở thành địa phược linh là nhờ pháp khí đinh hồn này ban tặng. Lúc trước tôi đã tính cho anh dựa trên ngày sinh tháng đẻ của anh, tuy trước đó anh có chút khó khăn, nhưng trung niên phát đạt, tuổi già phú quý, mệnh cách thượng đẳng, trong mệnh của anh có một vài kiếp số, nhưng những kiếp số này không thể làm anh chết sớm được, rồi biến thành như bây giờ."

"Có ý gì?" Quý Hàm nghe mà hồ đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!