"Mấy người làm gì vậy? Cô ta bị điên, lời kẻ điên nói sao tin được chứ?" Chị dâu của Trần Bằng
- Bành Yến
- thô bỉ tục khí, nhưng không ngu. Bà ta được Trần Bằng đón đến chăm sóc Tạ San San, nói dễ nghe là chăm sóc, nói khó nghe là trông giữ.
Sao bệnh điên của Tạ San San ngày càng nặng mà Trần Bằng lại không đưa cô ta đến bệnh viện, còn nhốt cô ta trong nhà, tại sao chứ?
Tạ San San cả ngày la hét có quỷ muốn giết cô ta, tục ngữ nói rất đúng, không làm chuyện sai trái thì không sợ quỷ gõ cửa, Tạ San San sợ hãi như vậy, nếu nói bên trong không có gì thì Bành Yến không tin. Từ mấy lời điên loạn của Tạ San San mà xem, thì chuyện bên trong liên lụy không ít, nói không chừng còn liên quan đến Trần Bằng.
Nhà họ Trần ở quê có thể sống cuộc sống sung sướng như bây giờ, công lao của ai Bành Yến rất rõ. Lấy ví dụ thằng con chẳng ra gì của bà ta mà nói, nếu không có Trần Bằng thì nó có thể du học nước ngoài được không? Nếu chú út Trần Bằng gặp chuyện, thì tất cả bọn họ không có bánh ngon mà ăn nữa.
Tạ San San không quan tâm được nhiều như vậy, tinh thần của cô ta rất kém, đang vô cùng hoảng sợ, "Tôi không điên, không tin các người có thể mang tôi đi kiểm tra, tôi không điên thật mà, là bà ta, là bà ta và Trần Bằng giam lỏng tôi, bọn họ muốn giết tôi diệt khẩu, bọn họ muốn nuốt hết tài sản ba tôi để lại cho tôi."
"Cô nói bậy bạ gì vậy?" Bành Yến cũng biết diễn, nước mắt nói đến là đến, cộng thêm khuôn mặt thành thật hàm hậu đã thêm không ít điểm, "Đồng chí cảnh sát, anh đừng nghe cô ta nói bậy, là thần kinh cô ta có vấn đề, cả ngày la hét nói có quỷ muốn giết cô ta, trong nhà bị cô ta dày vò khổ vô cùng, trên đời này làm gì có quỷ chứ? Không tin thì anh hỏi những người khác đi, tôi tốt bụng đến chăm sóc cho cô ta và con gái cô ta, nhưng lại... nhưng lại... Đồng chí cảnh sát, thế này đi, chú út nhà tôi đang trên đường về, các anh chờ một lát, chờ cậu ấy về rồi nói. Nếu không các anh mang cô ta đi như vậy, tôi biết ăn nói sao với chú út đây?"
Bành Yến thông minh ở chỗ bà ta hiểu rõ mình ở vị trí nào, chuyện đã ầm ĩ đến mức này mình bà ta không thể đối phó được. Bây giờ chỉ có một chữ, kéo, kéo dài đến lúc Trần Bằng về.
Ba cảnh sát nhận được báo án đến đây cũng hiểu là Bành Yến nói có lý, thanh quan cũng khó quản việc nhà, mấy việc tranh cãi trong gia đình này là khó xử lý nhất. Hơn nữa tinh thần của Tạ San San vừa nhìn là thấy là lạ rồi, bây giờ bọn họ mang người đi, lỡ như xảy ra chuyện gì thì không dễ xử lý, tốt nhất là chờ chồng Tạ San San về rồi nói.
Trong ba cảnh sát, có một cảnh sát mặt búp bê có vẻ trẻ nhất, không biết là cố ý hay vô ý, cậu ta hỏi Tạ San San: "Cô nói bọn họ muốn giết cô diệt khẩu, sao lại vậy?"
Đúng lúc này, Trần Bằng từ bên ngoài đi vào, gã lớn tiếng cắt ngang Tạ San San đang muốn mở miệng, "Vợ tôi không chịu được đả kích khi cha vợ tôi qua đời, nên bị trầm cảm nặng và mắc chứng hoang tưởng bị hại, hơn nữa xuất hiện ảo giác rất nghiêm trọng, những điều này được chuyên gia khoa thần kinh nổi tiếng chẩn đoán. Cô ấy đã gây phiền phức cho mọi người, là do tôi trông coi không cẩn thận, tôi xin lỗi."
Lúc nói, Trần Bằng nháy mắt ra hiệu cho Bành Yến, ý bảo bà ta lôi Tạ San San đi.
Bành Yến thấy gã ra hiệu liền kéo Tạ San San đi. Trước đây Bành Yến là nông dân, sức lớn hơn phụ nữ bình thường nhiều, Tạ San San lại là tiểu thư được chiều chuộng từ nhỏ, nhiều ngày như vậy luôn bị nhốt trong phòng, tiêm thuốc uống thuốc, đáng lẽ ra không có chút sức nào. Nhưng không biết cô ta lấy lực mạnh như vậy từ đâu, đẩy Bành Yến ra, sau đó dùng tốc độ mà người thường khó có thể tưởng tượng nổi kéo con gái Trần Tiếu vào lòng, cuồng loạn gào to với cảnh sát: "Anh ta nói dối, tôi không bị bệnh, anh ta muốn giết tôi diệt khẩu. Anh ta là kẻ giết người..."
"Tạ San San, câm miệng lại!" Trần Bằng tức đến khó thở, hận không thể khâu miệng Tạ San San lại. Gã rất hối hận, hối hận vì không nghe lời của người kia mau chóng xử lí Tạ San San đi.
"Tôi càng muốn nói đấy, anh đừng tưởng là tôi không biết người giết Quý Hàm năm đó chính là anh! Tôi còn biết anh giấu xác Quý Hàm trong phòng ngủ của anh nữa! Ở ngay trong B đại, không tin thì các người đập ra đi, không tin thì các người đập ra đi! Rõ ràng kẻ giết người là anh, vì sao Quý Hàm lại tìm đến tôi, vì sao, vì sao..." Tinh thần của Tạ San San hoàn toàn sụp đổ, nhìn chẳng khác kẻ điên là bao.
Bé gái sợ đến nỗi quắp chặt hông cô ta, đầu vùi vào trong ngực cô ta, gào khóc.
"Đứng ngây ra đó làm gì, mau kéo cô ta vào cho tôi. Tiếu Tiếu con lại đây, đến chỗ ba nào." Mặt nạ nhã nhặn của Trần Bằng đã bị máu trên mặt xé rách, gân xanh lộ rõ, giận dữ vô cùng.
Bé gái nhìn ba khác hẳn với ngày thường, quyết định ôm chặt lấy mẹ, lắc đầu thật mạnh.
Cảnh sát mặt búp bê đứng dậy, "Giáo sư Trần, chỉ sợ là bây giờ không được, nếu điều cô Tạ nói là sự thật, vậy anh chính là kẻ tình nghi giết người, không chỉ cô Tạ, anh cũng phải đi đến cục cảnh sát với chúng tôi."
"Cô ta là kẻ điên! Lời kẻ điên nói có thể tin được sao?" Trần Bằng ném một xấp tài liệu ra trước mặt cảnh sát.
"Lời kẻ điên nói chưa chắc đã là sai sự thật, Quý Hàm là người liên quan đến trộm di sản văn hóa cấp một quốc gia rồi bỏ trốn, đến nay vẫn không rõ tung tích, không loại trừ khả năng đã bị giết hại. Lời cô Tạ vừa nói đã cho chúng tôi phương hướng điều tra mới. Cho nên, giáo sư Trần, mong anh có thể phối hợp với việc điều tra của chúng tôi, cũng mời anh tin tưởng cảnh sát chúng tôi, nếu anh vô tội, chúng tôi chắc chắn sẽ trả lại sự trong sạch cho anh."
Cảnh sát mặt búp bê hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, cậu ta biết chuyện trong lời nói kia.
"Tôi có thể đi theo các anh, nhưng tôi muốn gọi điện trước." Trần Bằng bỗng tỉnh táo lại, mặt trầm xuống.
"Được."
Trần Bằng lấy di động ra, bấm một dãy số rất nhanh.
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi không có thực, vui lòng kiểm tra rồi gọi lại sau. The number..."
Mặt Trần Bằng biến sắc, trên trán chảy một lớp mồ hôi lạnh mỏng manh, gã run rẩy bấm số điện thoại khắc ghi trong đầu, nhưng, đầu bên kia luôn là lời nói số điện thoại không có thực.
Xong rồi.
Trần Bằng cố gắng khống chế đôi tay đang run rẩy, ép mình phải tỉnh táo lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!