Chương 33: Địa phược linh

Một lúc lâu sau, Quý Vũ mới đứng lên, lau nước mắt nước mũi trên mặt, nhìn đám đông náo nhiệt xung quanh, anh mờ mịt không biết làm sao, có cảm giác như không hợp vậy. Trong chớp mắt đó, anh thậm chí không biết chính nghĩa mà mình kiên trì gìn giữ đến tận giờ có ý nghĩa gì.

Người lương thiện chết không nhắm mắt, kẻ làm ác giàu sang yên vui.

"Nè cậu, thất tình hả? Nhìn cậu khóc kìa, mau chùi mau chùi, đại trượng phu sợ gì không có vợ chứ, ngày mai chú tìm người tốt hơn cho. Thích người thế nào nói với chú, chú bảo thím chú ý cho. Đừng khóc, bữa... bia ngày hôm nay của các cậu, chú miễn phí." Ông chủ cửa hàng vốn định miễn phí hết, nhưng nhìn thấy que xiên trên bàn liền nuốt lời muốn nói lại, chỉ miễn phí tiền bia thôi.

Quay đầu, ông lại nhìn Đông Sinh nói: "Nhóc đẹp trai, cậu khuyên bạn cậu đi, thất tình thôi mà, cũng chưa phải là đi đến lúc quan trọng."

Đông Sinh mặt không đổi sắc nhìn Quý Vũ, gật đầu rất nhẹ.

Trên đời có kẻ ác độc tâm ngoan thủ lạt tội lỗi chồng chất như Trần Bằng, nhưng nhiều hơn là những người giống ông chủ cửa hàng thịt nướng vậy, bình thường tục khí nhưng không mất lương thiện.

Quý Vũ cầm giấy mà ông chủ đưa, lau mặt qua loa, anh miễn cưỡng nở nụ cười khó coi, ồm ồm nói cảm ơn.

Từ từ tỉnh táo lại, Quý Vũ rõ ràng hơn bất kỳ ai mơ chính là mơ, dù cảnh trong mơ có chân thật đi chăng nữa, thì cũng không thể nói lên điều gì, cũng không chứng minh được gì cả. Nhưng giấc mơ kia rất giống thật, thật đến nỗi Quý Vũ hận không thể bay liền đến B đại, hận không thể vọt vào căn phòng kia, đập vỡ tường trong đó, lật từng tấc từng tấc bên trong, xem rốt cuộc có phải anh trai bị chôn trong đống xi măng cát đá lạnh lẽo đó không.

Nhưng bây giờ anh không thể làm thế được.

Trước khi không có chứng cứ nào, anh không thể vì một giấc mơ hư vô mờ mịt mà chạy đến B đại đập tường. Trước khi có chứng cứ, thì dù anh có tìm được xương của anh trai cũng không thể làm gì Trần Bằng được.

Nếu giấc mơ kia là thật, nếu Trần Bằng thực sự giết anh trai anh, vậy anh phải đưa Trần Bằng ra trước công lý, trả lại trong sạch cho anh trai.

Quý Vũ không thấy được thảm cảnh Quý Hàm bị ngược sát xẻ thân, nếu mà nhìn thấy thì chắc chắn giờ phút này anh sẽ không quan tâm đến việc có đúng trình tự pháp luật hay không, mà sẽ cầm súng đi tìm Trần Bằng liều mạng.

Quý Hàm lúc còn sống là một người ôn nhu có trách nhiệm săn sóc biết lo cho người khác, dù hiện giờ đã biến thành lệ quỷ thì vẫn không đành lòng để người thân duy nhất còn lại trên đời bị kéo vào vũng bùn sâu vì chuyện của mình. Quý Vũ nên có cuộc sống tốt hơn, nhưng bởi vì anh, ba mẹ lần lượt qua đời chết không nhắm mắt, khiến nhà không còn là nhà. Ước mơ khi còn bé của Quý Vũ là vào B đại trở thành nhà khoa học, nhưng nghề nghiệp nguy hiểm hiện giờ lại không chút dính dáng nào đến ước mơ của nó, tất cả những điều này khiến anh vô cùng áy náy, cho nên, dù Đông Sinh cho anh đủ thời gian, anh vẫn lựa chọn không cho Quý Vũ nhìn thấy cái chết của mình như thế nào.

Điều duy nhất là anh có thể làm cho em trai là giúp nó bắt được hung thủ mười sáu năm trước, để Trần Bằng phải chịu tội trước pháp luật, trả lại trong sạch cho mình, đồng thời cũng xóa bỏ những vết nhơ trên người em trai vì mình mà có.

Trên người Trần Bằng có phật khí bảo vệ, tạm thời anh không thể làm gì gã, nhưng trên đời này không có vật bảo vệ bên ngoài nào là mãi mãi, sớm muộn gì anh cũng sẽ trả lại hết nỗi thống khổ tra tấn mà Trần Bằng đã làm trên người anh cho gã!

Quý Vũ đến phòng vệ sinh rửa mặt, lý trí chậm rãi thu lại. Quý Vũ là sinh viên xuất sắc trường cảnh sát, thiên phú về mặt điều tra của anh đã từng được thầy anh khen không dứt lời, ngoại trừ thông minh giỏi quan sát và suy luận logic, Quý Vũ còn có trực giác nhạy bén mà người thường khó có được.

Khi cú đánh của sự thật dần chìm xuống, Quý Vũ rất nhanh đã nhận ra chỗ kỳ quái.

Sao bỗng nhiên anh lại ngủ? Sao anh lại mơ thấy quá khứ của anh trai? Sao Lý Đông Sinh không đánh thức anh dậy, vừa rồi anh xúc độ hất bay cốc bia của cậu ta, vì sao cậu ta lại không có phản ứng nào?

Phản ứng này rất kỳ quái, giống như... giống như là cậu ta đã sớm biết gì đó vậy.

Quý Vũ nhìn về Đông Sinh theo bản năng, anh rất muốn nhìn ra chút dấu vết còn lại trong mắt cậu ta, nhưng lại chẳng có gì cả, anh chỉ nhìn thấy một đôi mắt đen vô cùng, con ngươi to hơn người thường, giống như hồ băng sâu không thấy đáy, chút ấm áp cũng không có.

Quý Vũ thấy lạnh trong lòng, vô thức chà chà cánh tay, trên đó thế mà lại nổi một tầng da gà.

Trong đầu Quý Vũ lóe lên một trực giác kỳ lạ

--- Chắc chắn Lý Đông Sinh biết gì đó!

Nhưng nó lại không khớp, 16 năm trước Lý Đông Sinh mới mấy tuổi chứ? Một hay hai tuổi? Sao cậu ta lại có thể biết được chuyện xảy ra ở thủ đô rất xa? Có lẽ anh nên bớt chút thời gian, điều tra cậu sinh viên im lặng ít lời trước mặt này.

"Xin lỗi, lúc nãy tôi mơ thấy chuyện không vui nên quá xúc động thất lễ, không dọa cậu sợ chứ?" Quý Vũ nói.

Đông Sinh lắc đầu, cũng không nhiều lời.

Quý Vũ lập tức thấy cậu ta càng kỳ quái hơn, người bình thường không phải nên tò mò anh mơ thấy gì sao? Rốt cuộc là Lý Đông Sinh thiếu lòng tò mò, hay là cậu ta biết mình mơ thấy cái gì?

Không một lý do, nhưng Quý Vũ lại cảm thấy vế sau gần với sự thật hơn.

Lúc nãy khi Quý Vũ nằm mơ, một mình Đông Sinh đã ăn hết xiên nướng trên bàn đến lúc chỉ còn lại ba con cá nướng, trước khi Quý Vũ tỉnh lại, cậu đã dừng miệng bảo ông chủ lấy hộp xốp đóng gói cá nướng rồi.

Nhìn cảnh trong giấc mơ, tim Quý Vũ như bị người ta bỏ vào chảo rán lên vậy, sao còn tâm trạng ngồi ăn xiên nướng nữa chứ, anh thanh toán tiền, rồi chở Đông Sinh đi đến ga tàu điện ngầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!