Chương 32: Địa phược linh

Đây là đâu?

Lúc nãy anh đang ăn xiên nướng với Đông Sinh mà, sao vừa mở mắt đã đổi sang chỗ khác rồi?

Quý Vũ mờ mịt nhìn bốn phía, đây không phải là sân trường B đại sao? Hình như không đúng lắm, anh nhớ là phía trước còn có mấy toà nhà nữa, kiến trúc xung quanh nhìn rất mới, đúng, là rất mới, rất mới. Quý Vũ còn chưa rõ là có chuyện gì thì một đám sinh viên khoác túi cầm sách cười nói đi qua trước mặt anh.

Những người này là lạ sao ấy, kiểu tóc quần áo không hợp với hiện giờ.

Quý Vũ cũng không quan tâm được nhiều như vậy, anh vội gọi lại những người đó: "Cậu đẹp trai, cậu đẹp trai, đây là B đại sao?"

Những người đó như là không thấy được anh, đi xuyên qua người anh.

Quý Vũ sợ đến ngây người, anh không thể tin nổi nhìn bàn tay mình, nó đang hơi trong suốt!!!

Chẳng lẽ anh vừa treo sao? Sao chẳng có cảm giác gì thế? Không đúng, sao anh lại chết được, anh còn chưa điều tra rõ chuyện của anh trai! Anh đã đồng ý với ba mẹ rồi, phải tìm được anh trai, sống phải gặp người chết phải thấy xác, dù thế nào cũng phải đưa anh ấy về nhà, không thể để anh ấy ở bên ngoài một mình được. Vất vả lắm anh mới tra ra được vài manh mối, vất vả lắm mới thuyết phục được đội trưởng điều tạm anh sang đội chống buôn lậu, cũng vất vả lắm mới thuyết phục được lãnh đạo cho phép anh trà trộn vào công ty Trần Bằng điều tra... Anh còn chưa kịp tìm thêm manh mối, sao lại chết rồi chứ?

"Sư huynh, cuối cùng cũng tìm được anh rồi, giáo sư Đỗ có chuyện tìm anh, bảo anh mau đến đấy."

"Cảm ơn cậu, tôi đi liền đây."

Bên tai vang lên giọng nam ôn hòa dịu dàng, Quý Vũ ngẩng phắt đầu lên.

"Anh? Anh! Anh ơi! Đúng là anh rồi!" Quý Vũ rất kích động, hơn mười năm qua, anh có rất nhiều chuyện nghẹn trong lòng muốn nói với Quý Hàm. Muốn hỏi anh ấy năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muốn hỏi anh ấy nhiều năm qua đã đi đâu, muốn hỏi anh ấy mấy năm trước ba mẹ đã qua đời anh có biết không, muốn hỏi anh ấy mấy năm qua sống có tốt không...

Trong lòng anh có nhiều câu hỏi lắm, nhưng không biết nên hỏi gì trước, chờ đến lúc anh hồi hồn, thì Quý Hàm đã bước đi xa.

Quý Vũ chạy chậm đuổi theo, anh cố gắng gào to với Quý Hàm, Quý Hàm không nghe được cũng không nhìn thấy. Anh đấm đá lên Quý Hàm, nhưng tay chân lại xuyên thẳng qua người Quý Hàm, cuối cùng anh mệt đến thở hồng hộc quỳ rạp trên đất, lý trí cũng dần quay lại.

Không đúng, tất cả đều không đúng.

Quý Vũ còn chưa kịp suy nghĩ thì đã bị một sức mạnh lôi kéo, lơ lửng trên không, cách sau Quý Hàm không xa.

Từ khi Quý Vũ có trí nhớ, thì anh trai anh luôn là người được mọi người khen ngợi, anh trai học ở trường đại học tốt nhất trong nước, hàng năm đều đạt được học bổng toàn phần, cũng không xin một đồng nào từ nhà, còn thường đi làm thêm kiếm tiền gửi về nhà nữa, từ sinh viên học lên nghiên cứu sinh rồi tiến sĩ, chưa từng khiến ba mẹ phải lo lắng lần nào.

Từ lúc còn bé Quý Vũ đã nghe ba mẹ họ hàng hàng xóm nói nhiều nhất chính là anh con thế nào, anh con thế kia... Chắc là do khi đó anh còn nhỏ, lại chưa đến tuổi phản nghịch, trong lòng anh thì anh trai anh chính là người giỏi nhất trên thế giới này. Mới vừa vào tiểu học, cô giáo hỏi ước mơ của các em là gì, anh nói ước mơ của mình là thi đậu B đại, học cùng trường với anh trai, trở thành người như anh trai. Cảm giác kiêu ngạo lại tự hào này, đến nay vẫn còn rất mới trong anh.

Lúc còn nhỏ, anh thích nhất là Tết. Bởi vì vào dịp Tết hàng năm anh trai sẽ về nhà, mang rất nhiều đồ ăn ngon, quần áo đẹp, đồ chơi hiếm lạ cho anh, còn cho anh tiền mừng tuổi nữa. Sau đó cả dịp Tết đó, anh sẽ giống như cái đuôi nhỏ dính bên cạnh anh trai.

Anh còn nhớ rõ năm đó, anh trai nói chờ đến lúc nghỉ hè, anh ấy sẽ học xong tiến sĩ công việc được ổn định, thì sẽ đón anh và ba mẹ đến thủ đô chơi, đi thăm cố cung, đi đến Trường Thành...

Anh cứ chờ cứ chờ cứ chờ, cuối cùng lại chờ được tin dữ động trời.

Quý Hàm trộm di sản văn hóa cấp một quốc gia, trốn ra nước ngoài, không biết tung tích.

Dù là ba mẹ hay là anh đều không tin, ba phối hợp với cảnh sát đi đến thủ đô, hơn một tháng mới trở về, nhìn ông như già đi mấy chục tuổi. Sau khi về nhà, ba lại nhiễm tật xấu say rượu, mỗi lần uống rượu ông lại ôm ảnh anh trai mà khóc, kéo tay anh nói, "Anh con không phải là người như vậy, anh con không phải là người như vậy, có người hại nó, có người hại nó..."

Trong kỳ phản nghịch, anh từng hận người anh trai đã phá hủy cuộc sống của gia đình họ, hận đến tận xương tủy, hận đến nỗi đốt hết tất cả đồ mà anh trai anh đã mua cho anh.

Nhưng không lâu sau, lúc anh chưa thành niên thì ba anh đã qua đời, ung thư gan. Người cha trước khi chết gầy chỉ còn lại mỗi xương kéo tay anh, bảo anh phải đi tìm anh trai, không thể sống không thấy người chết không thấy xác như vậy được, đến tận lúc chết, ông cũng không thể nhắm mắt được.

Trong chớp mắt đó, anh đã mất đi tư cách được tùy hứng, anh tự nói với mình, anh không thể trốn tránh được nữa.

Sau khi ba qua đời, anh cố gắng học, bù đắp lại quãng thời gian đã hoang phí trước đây, cuối cùng, anh đã thi được số điểm mà mọi người phải kinh ngạc. Nhưng anh buông ước mơ được học cùng trường với anh trai, không hề chùn bước chọn một trường cảnh sát.

Bởi vì "án tích" mà lúc trước anh trai để lại nên suýt chút nữa là anh không thể qua được thẩm tra chính trị của trường, may mà có giáo viên trong trường thấy thành tích của anh xuất sắc, hơn nữa cũng có thiên phú làm cảnh sát mới đặc cách cho anh trúng tuyển. Sau khi tốt nghiệp đại học, lấy thành tích của anh thì có thể học lên nghiên cứu sinh, thậm chí có cơ hội du học đào tạo chuyên sâu, nhưng anh bỏ qua hết, nhờ sự giúp đỡ của thầy, khó khăn ở lại thủ đô, sau đó từ một cảnh sát nhỏ trong đồn thành nòng cốt của đội hình sự.

Từ lúc tốt nghiệp đến giờ đã là năm năm rồi, anh đã nhờ rất nhiều đồng nghiệp cấp trên thầy giáo giúp đỡ, cuối cùng mới lấy được một phần hồ sơ vụ án năm đó của anh trai, lần theo chút dấu vết để lại, vẫn luôn điều tra cho đến nay.

Nhưng thời gian đã qua lâu rồi, hơn mười năm, thầy giáo hướng dẫn anh trai học tiến sĩ cũng đã qua đời, những bạn học năm đó của anh trai cũng đi đến chân trời góc biển, anh qua rất nhiều con đường, hao hết tâm lực, mới liên hệ được một vài người đồng ý giúp anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!