"Đừng, đừng giết tôi, đừng giết tôi... Không phải tôi, không phải tôi... A!!" Người phụ nữ gào thét bật dậy ngồi trên giường, giống như một con cá mắc cạn sắp chết, há mồm thở dốc không ngừng, vẻ mặt hoảng hốt kinh sợ không thôi.
"Mẹ, mẹ, đừng sợ đừng sợ, Tiếu Tiếu ở đây với mẹ, mẹ đừng khóc." Bé gái bốn năm tuổi chạy bịch bịch từ ngoài vào, ôm chặt eo người phụ nữ.
"Ôi chao, Tiếu Tiếu con không được vào, mẹ con đang bị bệnh phải nghỉ ngơi thật tốt, ngoan, đi ra với bác nào, nếu không ba con về thấy sẽ giận đấy." Theo sau bé gái, một người đàn bà trung niên ục ịch đuổi theo vào, bà ta bước nhanh đến, vội ôm bé gái muốn mang đi.
Bé gái khóc thét lên: "Không, không, con muốn mẹ, con muốn mẹ."
"Bà là ai? Sao lại cướp con gái tôi? Mau trả con lại cho tôi! Trả cho tôi!" Người phụ nữ vội tiến lên cướp lại con, nhưng người đàn bà trung niên vừa đẩy nhẹ liền đẩy cô ta ngã sang một bên, suýt nữa là lăn từ trên giường xuống.
"Trả Tiếu Tiếu lại cho tôi, tôi xin bà, trả Tiếu Tiếu lại cho tôi!" Người phụ nữ khóc lóc cầu xin, cố chống tay chân đang bủn rủn, đi về phía người đàn bà trung niên.
Trong mắt bà ta hiện lên ý cười đắc ý, sau đó gào to ra bên ngoài: "Người đâu, phu nhân các người lại phát bệnh rồi, mau đến tiêm cho cô ta đi."
Người phụ nữ nghe hai chữ đến tiêm thì lộ vẻ kinh hoảng, ngay cả con gái đang gào khóc cũng không quan tâm nữa, cô ta cố gắng co người giấu trong chăn, run run lắc mạnh đầu: "Đừng, đừng tiêm, tôi không bị bệnh không bị bệnh! Trong nhà có quỷ, có quỷ thật đó! Là anh ta, là anh ta quay về báo thù!"
"Tạ San San, sao cô lại không bị bệnh hả? Cô xem ngay cả chị dâu cô cũng không nhận ra. Cô ngoan ngoãn đi, nếu không A Bằng về sẽ lại nổi giận đấy." Trên đời này làm gì có quỷ chứ? Chỉ sợ là trong lòng có quỷ mới đúng. Người đàn bà trung niên khinh thường nghĩ.
Chút lý trí trong mắt người phụ nữ dường như cũng đã biến mất, y tá rất nhanh đã đi vào phòng, tiêm cho cô ta, cho uống thuốc, người phụ nữ nhanh chóng rơi vào trạng thái nửa hôn mê, trong mơ màng, cô ta nhỏ giọng lẩm bẩm như đang nói mê: "Báo ứng... Báo ứng... Đều là báo ứng..."
Cuộc họp vừa chấm dứt, Trần Bằng vừa về văn phòng thì trong nhà đã gọi đến, nhấc máy nghe, ở đầu kia là giọng nói thô ráp của người đàn bà trung niên: "A Bằng à, lúc này San San lại phát bệnh, còn làm Tiếu Tiếu sợ đến nỗi bây giờ còn đang gào khóc nè. Cứ như vậy thì không được đâu, chị thấy cậu nên tìm bệnh viện đưa cô ta đi điều trị đi."
Giọng nói của Trần Bằng cũng nhã nhặn như gã, mang theo nho nhã của thư sinh, "Đã làm phiền chị dâu phải lo lắng rồi, bệnh viện và thầy thuốc tôi đã sai người đi tìm, tin rằng sẽ có tin nhanh thôi, trong lúc đó phải làm phiền chị dâu."
"Người một nhà nói gì mà phiền hay không phiền chứ? Còn khách khí với chị làm gì? Chị cũng chỉ là lo cho San San thôi. Được rồi, chị biết cậu bận nhiều việc, không làm phiền cậu nữa, chuyện trong nhà cậu cứ yên tâm, chắc chắn tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tiếu Tiếu."
"Vậy cảm ơn chị." Cúp điện thoại, Trần Bằng tháo kính xuống, bóp bóp mi tâm hơi đau.
Gần đây gã không được thuận lợi cho lắm.
Đầu tiên là việc công ty chuyển hướng mở rộng phạm vi nghiệp vụ rất chậm, không được như mong muốn. Ngay sau đó, Tạ San San bỗng phát điên, cả ngày la hét có quỷ, la hét người kia muốn trả thù bọn họ, biệt thự cũng sắp bị cô ta đập hết, con gái thì bị cô ta làm hoảng sợ khóc lớn, gã cũng muốn đưa cô ta đi đến bệnh viện, nhưng lại sợ cô ta nói lung tung, nên đành nhốt trong nhà, tìm bác sĩ tin tưởng được chữa cho cô ta.
Nếu chỉ là mấy chuyện này thì cũng dễ giải quyết thôi, nhưng hiện giờ vấn đề lớn nhất là một vài việc làm ăn không thể đưa ra ánh sáng của gã đã bị cảnh sát theo dõi...
Tiếng đập cửa vang lên bên ngoài, Trần Bằng lại đeo kính mắt lên, tối tăm trên mặt được nụ cười nhã nhặn thay thế: "Mời vào."
Đẩy cửa ra, người đi vào chính là Đông Sinh, cậu đi đến trước bàn làm việc của Trần Bằng, mặt không cảm xúc nói: "Thầy Trần, thầy tìm tôi?"
"Đừng đứng, ngồi ở sô pha bên này đi."
Hai người đi đến sô pha bên cạnh ngồi xuống, Trần Bằng cầm ấm trà trên bàn, tự tay rót một chén Phổ Nhị cho Đông Sinh, đặt chén trà trước mặt cậu, gã như thầy giáo quan tâm học trò vậy, cười nói: "Đến chỗ tôi thực tập đã quen chưa?"
Đông Sinh gật đầu, bỏ qua những thứ khác không nói, thì cậu rất thích công việc này, không chỉ có tiền lương, giữa trưa còn có cơm nữa, đương nhiên quan trọng nhất là trong khoảng thời gian này cậu đã quan sát được rất nhiều bức tranh, còn nhìn thấy vài họa sĩ nổi tiếng mà chỉ có thể thấy trên tạp chí, thỉnh thoảng còn nghe được bọn họ nói về hội họa, Đông Sinh cảm thấy mình có được ích lợi không nhỏ.
Chờ có thêm nhiều tiền, cậu sẽ đi mua một bộ dụng cụ vẽ tranh chuyên để vẽ!
Trần Bằng hoàn toàn không chú ý thấy Đông Sinh đang không tập trung, tầm mắt của gã từ gò má mềm mại của Đông Sinh trượt đến xương quai xanh tinh xảo của cậu, ánh mắt trong chớp mắt có vẻ bẩn thỉu, như là một con rắn độc đang theo dõi con mồi. Gã nâng chung trà lên, nhờ uống trà để giấu đi dục vọng đều bốc lên trong mắt, nhấp một ngụm, gã đặt chén trà xuống nói: "Nếu có cơ hội, cậu có muốn đi du học nước ngoài không?"
Không hiểu sao, nhiệt độ trong phòng giảm xuống mấy độ.
Sau lưng Đông Sinh, quanh thân Quý Hàm bốc lên oán khí như sắp nhồi đầy cả căn phòng, chuông gió mà Trần Bằng treo sau cửa văn phòng bỗng vang lên tiếng chuông thanh thúy.
Sắc mặt Trần Bằng khẽ biến, tay phải nắm chặt chuỗi hạt gỗ lim trên cổ tay trái. Trên chuỗi hạt đang không ngừng tản ra ánh sáng màu vàng mà người thường không thể thấy được, ánh sáng đó hội tụ quanh thân Trần Bằng, tạo thành một màng bảo vệ trong suốt, oán khí của Quý Hàm vừa chạm vào màng ánh sáng này liền biến mất không thấy.
Hận! Hận! Hận!
Quý Hàm đỏ bừng mắt hận không thể nhào lên, xé Trần Bằng thành mảnh nhỏ, để gã cũng nếm thử đau đớn "tan xương nát thịt", nếm thử mùi vị làm địa phược linh thế nào!
Đông Sinh mặt không đổi sắc đặt tay lên túi quần, một tia âm sát khí không nhìn thấy được xâm nhập vào lá bùa trong túi quần, trên mặt Quý Hàm hiện lên vẻ đau đớn, hai mắt dần rõ ràng trở lại, oán khí ùn ùn lập tức như thủy triều rút lui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!