Chương 25: Địa phược linh

Đi ra KTV, đèn bên ngoài mới được bật lên, đã đến giờ ăn cơm tối rồi. Mấy người Đông Sinh đều là nam sinh mười mấy tuổi, đúng là cái tuổi ăn được nhiều nhất. Lương Kiện và Dư Đồng ngủ một buổi chiều nên tranh nhau chạy đến phòng vệ sinh, đến khi ra thì đồ trong bụng đã tiêu hóa gần hết rồi.

Lương Kiện rất hào phóng tỏ ý muốn mời mọi người ăn bữa tối, Lâm Nam là người lớn tuổi nhất trong bọn, gia cảnh cũng không kém còn thường kiếm thêm chút thu nhập nữa nên trong tay rất dư dả, anh sao có thể để học đệ mời khách được? Lam Nam vung tay lên, mang theo đoàn người Đông Sinh đi vào quán thịt nướng.

Xâu thịt nướng cộng thêm bia lạnh chắc chắn là hưởng thụ trong ngày hè nóng nực này.

Đông Sinh lấy thực lực của mình, giúp ba người Lương Kiện có hiểu biết mới về vua dạ dày.

Ăn nhiều, khẩu vị nặng, không béo, không mọc mụn. Rõ ràng là ngồi ăn xâu thịt ở đầu đường như mọi người, nhưng tư thế ngồi của Đông Sinh rất nghiêm chỉnh, không vội không chậm, thái độ với xâu thịt như là với tảng thịt bò đắt tiền trong nhà hàng Michelin vậy, làm mấy em gái gần đó liên tục quay đầu nhìn, các cô nhìn chằm chằm ngón tay thon dài trắng nõn của Đông Sinh, đôi mắt nóng bỏng như đang nói – Thả xâu thịt kia xuống, tôi đến!

Người không bằng xâu thịt!

Mấy em gái lặng lẽ chụp ảnh Đông Sinh chuẩn bị lát nữa về sẽ đăng lên diễn đàn, ngay cả tít cũng nghĩ ra rồi.

Từ nhỏ đến lớn, Đông Sinh đã sớm quen đủ mọi ánh mắt đổ vào rồi, thế giới trong mắt cậu lớn hơn người bình thường nhiều, người sống dù thế nào cũng luôn phải chịu ràng buộc về pháp luật luân lý, ở lúc bình thường sẽ không làm ra hành động khác người nào. Những quỷ hồn ở lại nhân gian kia rất nhiều con đều thả ra bản tính của mình, những chuyện làm ra mới gọi là không hạn chế, phóng túng không kiềm chế gì.

Đối mặt với những ánh mắt nhìn ngó xung quanh, Đông Sinh mặt không đổi sắc lột thịt, ngay cả mắt cũng không thèm liếc. Ngược lại là đám Lâm Nam bị ánh mắt nóng cháy của mấy em gái nhìn chăm chú đến nỗi cảm thấy không được tự nhiên, Lương Kiện và Dư Đồng đi theo trưởng bối trong nhà ra vào không ít bữa tiệc lớn thì tốt hơn chút, hơn nữa Lương Kiện còn hơi điên điên nên rất nhanh đã thích ứng được, sau đó thì bắt đầu nháy mắt với Dư Đồng, hai người thì thầm nói chuyện.

Chỉ đáng thương cho Lâm Nam là một trạch nam, sắp năm tư rồi mà chưa từng quen bạn gái nào, đã chuẩn bị xong việc trở thành hội viên của câu lạc bộ FA trọn đời, thình lình bị nhiều tầm mắt của con gái vây quanh như vậy, lông toàn thân đều sắp dựng lên hết, gương mặt béo mập đỏ bừng, tay cầm xâu thịt không biết đặt ở đâu.

Chờ đến khi cắn hết một bàn toàn xâu thịt nướng, Đông Sinh vẫn chưa đã thèm nói: "Tôi muốn thêm hai con cá nướng nữa."

Lâm Nam không thể tin nổi nhìn Đông Sinh: "Còn chưa no sao?" Một bàn xâu thịt này đủ để phòng ký túc xá bọn họ ăn hai bữa, hơn một nửa đều vào bụng Đông Sinh, cậu ta lại muốn gọi thêm. Lâm Nam thì không đau lòng chút tiền thịt nướng đó, anh chỉ lo Đông Sinh ăn đến đau bụng thôi.

Đông Sinh: "Tôi mang về cho A Hoàng."

Lương Kiện tò mò hỏi: "A Hoàng là ai vậy?"

"Mèo của tôi."

"Cậu còn đem mèo đến trường sao? Sao không thấy cậu mang vào phòng ngủ? Không phải là cậu mặc nó chạy rông trong trường đấy chứ? Trường học lớn như vậy, cậu không sợ nó chạy không về sao?"

Lương Kiện hỏi liên tiếp, Đông Sinh dùng hai chữ đã đuổi cậu ta đi: "Không đâu."

Trong nhà Lâm Nam cũng nuôi một con mèo, mẹ anh cưng nó lắm, ngay cả con trai ruột như anh cũng xếp sau nó nữa, bởi vậy, Lâm Nam cũng biết chút ít về cách nuôi mèo, "Hình như mèo không ăn được cá nướng? Vị quá mạnh, sẽ không tốt cho cơ thể nó."

Đông Sinh lắc đầu nói: "Không đâu, A Hoàng không giống."

Tuy Lâm Nam vẫn hoài nghi về lời Đông Sinh nói, nhưng không nói thêm gì nữa, tự mình đi chọn hai con cá diếc vừa to lại béo, lại nói với ông chủ đừng bỏ ớt và gia vị khác vào.

Chờ đến khi Đông Sinh mang cá nướng đến chỗ ký túc xá có địa phược linh, A Hoàng đã chờ ở đó lâu rồi, từ thật xa nó đã ngửi được mùi cá nướng, chưa đợi Đông Sinh đến gần, nó đã chủ động sáp lại, rất nhanh nhẹn nhảy lên vai Đông Sinh.

"Đông tể Đông tể, cuối cùng thì cậu đã về rồi, tui đói bụng sắp chết rồi nè!" A Hoàng ngửi được mùi cá nướng, nước miếng sắp chảy giàn dụa rồi.

Mấy người Lương Kiện đều ở đây, Đông Sinh không thể nói chuyện với A Hoàng, cậu cố ý xách cá nướng huơ huơ trước mũi A Hoàng, rồi lại cầm đi.

A Hoàng thèm đến nỗi kêu meo meo: "Đông tể Đông tể, cậu càng lúc càng tệ đó!"

Lê xoáy nơi khóe miệng Đông Sinh như ẩn như hiện, đi đến trước ký túc xá có địa phược linh, cậu mới dừng lại, nói với đám Lương Kiện: "Các cậu về trước đi, tôi đút cho A Hoàng rồi sẽ về."

Mấy người Lương Kiện không có ý kiến gì, rời đi cùng sư huynh Lâm, Đông Sinh đến dưới tàng cây đối diện ký túc xá kia, tìm một cái ghế không dài lắm ngồi xuống, cậu lấy cái hộp đựng cá nướng ra đặt trên ghế, dưới tiếng meo meo thúc giục của A Hoàng, chậm rãi mở nắp hộp ra. Mùi cá nướng thoáng chốc đã xông vào mũi, A Hoàng và Đông Sinh không nhịn được nuốt ngụm nước bọt.

"Ực."

"Đây là của tui!" A Hoàng meo một tiếng, rất cảnh giác dùng cái đầu béo đẩy hộp cá sang một bên, cả người béo ú che cái hộp lại, mông nhiều thịt đối mặt với Đông Sinh, sau đó bắt đầu căn ăn cực nhanh.

Đông Sinh:...

Sinh hồn ngồi bên cạnh Đông Sinh, nói: "Mèo của cậu hay thật." Cậu còn thú vị hơn mèo của cậu nữa. Lúc nãy trêu mèo quá đắc ý, bây giờ thì bị mèo phòng bị. Khuôn mặt hiếm khi có biểu tình của Đông Sinh dao động, trong mắt sinh hồn lập tức trở nên sinh động hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!