Nhà lão Lý đầu ở giữa sườn núi nuôi một đứa con trai ngốc, đã ba bốn tuổi rồi còn không biết nói, chỉ biết lấy cặp mắt đen sì to quá mức của nó nhìn người, vẻ ngoài của đứa bé này rất xinh xắn khó thấy, nhưng không biết vì sao, khi bị cặp mắt kia của nó nhìn lâu luôn khiến người thấy sợ hãi.
Thôn xóm nằm trong núi, cách xa thành thị, bốn phía được núi vây quanh, rất hẻo lánh, các thôn dân cũng rất ít, chỉ có ba mươi bốn hộ gia đình cùng tông cùng họ, đều có họ hàng với nhau. Đám người không có ý thức về việc kiếm tiền, cũng không có cách kiếm tiền, trồng xong ruộng nhà mình thì không còn chuyện gì để làm nữa.
Khi nhàn rỗi, trong thôn dù là nam hay nữ đều thích tụ tập tám chuyện nhà người khác.
Ba bốn năm trước, hai vợ chồng lão Lý đầu từ thị trấn bế một đứa bé về, một nhà ba người bọn họ nhanh chóng trở thành đối tượng trò chuyện của người trong thôn.
Từ lão Lý đầu phát tài ở bên ngoài, đến đứa bé có phải con ruột họ không, lại về đứa bé kia có tật... Tin đồn trong thôn cái nào cũng có.
Nhà của lão Lý đầu, cha ông là con độc nhất, cũng chỉ có mình ông là con, bởi vậy tuy có họ hàng với người trong thôn nhưng cũng không phải là gần. Cha lão Lý đầu mất sớm, trước cửa góa phụ nhiều thị phi, mẹ ông lại là người có tiếng chua ngoa, bởi vậy nhà bọn họ cũng không có quan hệ tốt với người trong thôn.
Nhà của họ ở trên sườn núi gần rìa thôn, sau khi trở về liền bỏ ra ít tiền sửa lại nhà một lần, sau đó hai người liền đóng cửa sống cuộc sống của riêng mình, hiếm khi qua lại với người trong thôn, con trai họ cũng không ra khỏi cửa nửa bước, hơn nửa người trong thôn chưa từng thấy con trai họ.
Đương nhiên điều này cũng không khiến vài người trong thôn gặp khó khăn khi kể cho mọi người nghe chuyện lão Lý đầu nhặt đứa ngốc về nhà nuôi.
Hai người lão Lý đầu đúng là nghĩ có con đến điên rồi, ngay cả đồ ngốc cũng không tha.
Sau lưng có không ít người chờ xem chuyện cười nhà lão Lý đầu.
"Đông Tể, mau vào nhà ăn cơm!" Tôn bà tử sau khi làm xong cơm chiều thì điều đầu tiên làm là gọi con trai vào nhà ăn cơm.
* Tể: thằng nhóc, thằng cu
Bà già nua vô cùng, vốn khuôn mặt không đến hai lượng thịt, bây giờ gầy đến nỗi chỉ còn lớp da vàng như nến, rất nhiều nếp nhăn, tóc cũng trắng hơn nửa, người chỉ hơn năm mươi tuổi mà nhìn như là sáu bảy mươi tuổi vậy, già nua yếu ớt. Khuôn mặt quá gầy yếu khiến mặt bà nhìn rất sắc nhọn, khó có thể ở chung được, nhưng khi bà nhìn đứa bé kia thì trong hốc mắt sâu hoắm có thêm phần ấm áp, khiến cả người bà như có thêm sức sống vậy.
Tôn bà tử gọi mấy lần, bé con ngồi dưới gốc cây hòe mới chớp chớp đôi mắt quá to kia, chậm rãi đứng lên, bàn tay nhỏ gầy trơ xương cầm cái ghế nhựa nhỏ, nhấc đôi chân ngắn nhỏ đi vào trong nhà.
Nhà cũ tuy đã được sửa, nhưng vì hiện nay phải nuôi con, nên lão Lý đầu không muốn bỏ ra nhiều tiền, chủ yếu là thay ngói đã hỏng, đắp xi măng lên lỗ thủng ở vách tường, chắc chắn nhà không bị dột lại có thể ở là được.
Nhà tuy được Tôn bà tử thu dọn rất sạch sẽ, nhưng vẫn lộ vẻ đổ nát ẩm mốc khắp nơi.
Nhà ở giữa sườn núi, cách khá xa những hộ gia đình khác trong thôn, trong nhà không có đồ điện dây điện, chỉ dùng đèn dầu hỏa loại cũ và nến, vì nhà ở hướng khuất nắng nên sau buổi trưa, mặt trời không chiếu được vào sân, ba bốn giờ chiều đã phải đốt đèn mới thấy rõ mọi thứ trong nhà được. Cứ vào khoảng thời gian này mỗi ngày, Đông Tể sẽ mang cái ghế nhỏ ra, ngồi ở dưới gốc cây hòe trong sân chơi đùa, vừa ngồi là suốt cả buổi chiều.
Đông Tể rất thích cây hòe già trong sân, sau khi học đi đường liền thích xoay quanh cây hòe già mà ngay cả lão Lý đầu cũng không biết nó bao nhiêu tuổi. Đông Tể là một đứa bé rất yên lặng, ít khóc cũng ít cáu kỉnh, nhưng không hoàn hảo chính là, bé cũng sẽ không nói không cười, khuôn mặt xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng nét mặt lại rất ít, giống như một con búp bê không có sinh khí vậy.
Hai người lão Lý đầu cũng từng nghi ngờ liệu có phải Đông Tể ở trong bụng mẹ lâu quá không mà thành đứa ngốc luôn rồi.
Nhưng mà lão Lý đầu và Tôn bà tử đã từng ở trong bệnh viện vài năm, gặp những người ngốc là thế nào, ăn uống đi vệ sinh không tự làm được, thỉnh thoảng còn đánh người nữa. Đông Tể không giống vậy, bé được một tuổi thì không đái dầm nữa, đói bụng thì biết tìm hai lão để ăn, bây giờ còn tự mình mặc quần áo, tự ăn cơm...
"Đông Tể nhà chúng ta chỉ là phản ứng chậm thôi, ngốc ở chỗ nào chứ? Lần sau mà để tôi nhìn thấy mấy người nói lung tung nữa, xem xem tôi có xé nát miệng họ không!" Tôn bà tử căm giận lẩm bẩm, sau đó nhanh nhẹn bưng đồ ăn lên bàn.
Lão Lý đầu và Tôn bà tử có ruộng ở trong thôn, trồng ruộng mệt hơn so với lúc bọn họ làm trong bệnh viện nhiều, sau khi nộp thuế thì chẳng còn được bao nhiêu. Vốn khi đi lên thị trấn thì ruộng nhà họ đã để cho hai nhà có quan hệ khá thân trồng ở đó, thuế cũng do hai nhà này nộp. Sau khi bọn họ trở về cũng không lấy lại ruộng mà để hai nhà kia tiếp tục trồng, nhưng mà hai nhà đó trừ nộp thuế ra còn phải đưa cho nhà họ ít gạo dầu cải mỗi năm.
Lão Lý đầu và Tôn bà tử bỏ thêm ít tiền mua ít lương thực trong thôn, vậy là đủ cho nhà ba người sống một năm.
Hai lão còn khai hoang đất xung quanh, trồng chút rau và ngô, ba món chay trên bàn là do bọn họ tự trồng, ngô mài nhỏ nuôi ba con gà mái trong sân, còn trứng gà đẻ ra thì vào hết bụng Đông Tể.
Đông Tể không kén ăn, nhưng so với thức ăn chay thì bé thích ăn mặn hơn.
Thôn ở chỗ hẻo lánh, ngày thường muốn ăn thịt thì phải đi rất xa đến trấn trên, đi đi về về cũng mất nửa ngày. Hơn nữa bây giờ lão Lý đầu cùng Tôn bà tử không có công việc ổn định, nguồn thu nhập duy nhất là mấy con dê rừng không lớn không nhỏ. Dê là mua ở trấn trên, lúc đó lão Lý đầu chỉ định mua vài con vắt sữa cho Đông Tể uống, người bán thì nhất quyết phải bán kèm với mấy con dê con mới sinh, lão Lý đầu không còn cách nào nữa mới phải mua về.
Không ngờ dê con nuôi lớn cũng bán được chút tiền, hai lão bàn bạc với nhau rồi dọn dẹp ở vùng núi hoang cạnh nhà, nuôi dê.
Nuôi dê gần như không mất thêm đồng nào, nhưng dê lớn rất chậm, nuôi một năm cũng chẳng bán được bao nhiêu, may mà ở quê không cần chi tiêu nhiều, nếu không có chuyện gì đột xuất, thì tiền bán dê hằng năm cũng đủ cho bọn họ chi tiêu hàng ngày.
Nhưng mà Đông Tể còn nhỏ, hai người họ lại càng ngày càng già, sau này chỗ dùng tiền cũng nhiều hơn, bởi vậy nên dù trong tay có không ít tiền tiết kiệm thì hai lão cũng không dám hoang phí tiêu tiền như nước.
Ngoại trừ ngày lễ ngày tết, thì trong nhà gần như không có thức ăn mặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!