Nhiếp ảnh gia phong cảnh là một nghề có thu nhập phân tầng rõ rệt, và không ít nhiếp ảnh gia phải "hít khí trời để sống". Điều này, Lương Nguyện Tỉnh biết rất rõ.
Thậm chí khi cậu vừa mới mua máy ảnh, ông chủ quán bar đã khuyên cậu: "Tranh thủ còn trong thời gian được trả hàng thì trả đi. Dính vào thứ này là xong đời đấy!"
Sau đó, Lương Nguyện Tỉnh giải thích và bày tỏ rằng mình thực sự yêu thích nhiếp ảnh. Lúc ấy ông chủ quán bar đang ở giai đoạn thất bại trong kinh doanh, đành vỗ vai cậu với vẻ rầu rĩ: "Thôi được rồi, bây giờ trên mạng cũng có nhiều người đặt chụp ảnh lắm. Mua một cái máy ảnh, dù sao cũng đỡ rủi ro hơn thuê một cái mặt bằng."
Rồi Lương Nguyện Tỉnh lại nói: "Ông chủ, tôi muốn làm nhiếp ảnh gia phong cảnh!"
Ông chủ im lặng châm một điếu thuốc, không nói gì.
Nhiếp ảnh gia phong cảnh chuyên nghiệp. Nói một cách cực đoan, hoặc là nổi tiếng vang dội, mỗi năm chỉ cần chụp một bộ ảnh và bán với giá trên trời. Hoặc là lao đao khổ sở ngày nào cũng tải lên hai, ba chục bức ảnh tư liệu, một bức bán được một trăm tệ đã là may lắm rồi.
Thực ra sau khi nói ra câu đó, Lương Nguyện Tỉnh có hơi hối hận. Cậu không chắc liệu giữa mình và Đoàn Thanh Thâm có đủ thân thiết để đùa như vậy không. Nhưng hiển nhiên là, Đoàn Thanh Thâm rất tán thành.
Ngày hôm sau, họ chính thức bắt đầu buổi chụp hình.
Sau khi thức dậy, việc đầu tiên hai người cần làm là đi mua đèn chụp ảnh và chân máy, sau đó cùng cô dâu chú rể ăn sáng. Tối qua cậu đã gặp Tăng Hiểu Dương rồi, còn cô dâu thì Lương Nguyện Tỉnh không biết nên gọi sao, cậu bèn ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào chị ạ".
Khương Dư nhìn thấy Lương Nguyện Tỉnh, mắt sáng lên, nói: "Tối qua Hiểu Dương có kể với chị là Thanh Thâm đã tìm được một nhóc trợ lý đẹp trai, bảo chị cướp em từ chỗ Thanh Thâm qua bên mình, xem ra đúng là cần phải lên lịch sớm thôi."
"Này này." Đoàn Thanh Thâm bưng đĩa dưa muối nhỏ của quán ăn sáng đến, ngồi xuống, "Tôi còn ở đây mà chị đã muốn cướp người của tôi rồi. Chị Dư à, ít ra cũng phải đợi tôi đi khỏi đã chứ."
"Ừ phải." Khương Dư gật đầu, "Đợi cậu đi rồi, chị sẽ tháo lốp xe của nhóc kia rồi nhốt vào trong kho."
Lương Nguyện Tỉnh ôm cốc sữa đậu nành, quán ăn sáng khá đông, bàn cũng không rộng lắm, bốn người chen chúc nhau ngồi. Đoàn Thanh Thâm ngồi sát cạnh cậu, Lương Nguyện Tỉnh ngập ngừng hỏi: "Chị Dư đang đùa thôi... phải không?"
Đoàn Thanh Thâm liếc nhìn cậu, cười nói: "Chị ấy còn lên cả kế hoạch nhốt cậu ở đâu luôn rồi, đùa là đùa thế nào."
"Đùa đấy." Đoàn Thanh Thâm thấy cậu tin là thật, bèn nói: "Ăn đi, ăn nhiều vào, đúng là cái tuổi ăn no rồi vẫn có thể ăn thêm vài bữa nữa."
"... " Lương Nguyện Tỉnh ai oán nhìn anh.
"Sao mà trông oán trách thế?" Khương Dư trêu chọc, "Không ưng ý ông sếp này thì đổi người sớm đi, qua chỗ chị đây."
Lương Nguyện Tỉnh vội vàng cúi đầu ăn.
Đoàn Thanh Thâm nói như vậy, là bởi vì tối qua Lương Nguyện Tỉnh đã ăn quá nhiều đồ nướng dẫn đến khó tiêu, khiến anh phải đi mua thuốc hỗ trợ tiêu hóa cho cậu ngay nửa đêm.
Khương Dư chỉ ăn vài miếng rồi ngừng, cô nói rằng không muốn để bị lộ bụng lúc chụp ảnh. Cô đặt đũa xuống, lấy iPad từ túi ra, nói: "Hai người xem này, thợ chụp ảnh của bên dịch vụ chụp cho chị đấy, suýt chút nữa làm chị tức chết rồi."
"Ài." Tăng Hiểu Dương thở dài, nói với Lương Nguyện Tỉnh: "Cậu biết tại sao ngày mai cưới mà hôm nay mới chụp ảnh không?"
"Không biết." Lương Nguyện Tỉnh lắc đầu.
"Gói dịch vụ cưới bọn tôi mua có bao gồm cả ảnh cưới, nhưng tay thợ chụp ảnh đó thật sự quá tệ." Tăng Hiểu Dương nói, "Thái độ cũng chẳng ra gì, sau đó gã còn nói thẳng ra là "Hai người trông như vậy đấy, còn mong tôi chụp ra được hoa hay sao?". Mẹ nó, lúc đấy tôi tức điên lên, suýt nữa thì động tay động chân với thằng cha đó."
Lương Nguyện Tỉnh gật đầu tỏ vẻ thông cảm: "Quá thiếu chuyên nghiệp."
"Đúng vậy đó." Khương Dư đưa iPad qua: "Tiểu Lương xem đi này."
Đoàn Thanh Thâm lướt qua vài tấm, rồi đưa iPad đến trước mặt cậu: "Nhìn này, tấm này là ví dụ điển hình của việc sử dụng tiền cảnh không cần thiết, tiền cảnh và hậu cảnh chẳng liên quan gì đến nhau, cũng không ăn nhập với đạo cụ trên tay nhân vật. Còn kiểu ánh sáng này nữa, chụp ngoài trời ban ngày mà không biết cách lấy sáng thì phải biết đi tìm chỗ có ánh sáng.
Tấm này coi như là tìm được nguồn sáng rồi, nhưng rõ ràng là chưa điều chỉnh được cảm xúc của nhân vật..."
"Anh Thâm, sếp ơi." Lương Nguyện Tỉnh dùng đầu gối huých anh hai cái. Trong đầu cậu nghĩ thầm, anh đừng nói nữa, lấy ảnh chụp hỏng của người ta ra đây giảng giải ví dụ ngược đúng là không ổn chút nào.
Đoàn Thanh Thâm cuối cùng cũng nhận ra không nên dạy dỗ vào lúc này, huống hồ người có cảm xúc chưa đạt trong ảnh còn đang ngồi ngay trước mặt anh. Khương Dư đang nhìn anh chằm chằm.
"Xin lỗi nhé." Đoàn Thanh Thâm ấn nút khóa màn hình, đưa iPad lại cho cô, "Ăn sáng xong chúng ta đi chụp lại luôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!