Chương 57: NT 4: Thanh Sơn Tỉnh

"Xin chào, ở đây không được phép buộc chó đâu." Lương Nguyện Tỉnh nhìn chằm chằm chú chó poodle khổng lồ đang bị buộc ở cửa studio.

Đối phương rất lịch sự, nhưng hiển nhiên nó không hiểu Lương Nguyện Tỉnh đang nói gì. Nó ngồi yên ở đó, dây dắt buộc chặt, trông hoàn toàn không có tính công kích, thậm chí màu lông và ánh mắt còn toát lên vẻ hiền lành.

Nhưng Lương Nguyện Tỉnh lại sợ chó. Cậu thử bước đi hai lần, nhưng bước chân vừa tiến lên lại rụt về. Suy đi nghĩ lại, cậu lấy điện thoại ra, gọi cho Đoàn Thanh Thâm đang ở cách đó một bức tường.

Chỉ vài giây sau, đầu dây bên kia bắt máy: "Bé yêu?"

"Anh ra đón em được không?"

Đoàn Thanh Thâm đứng dậy khỏi ghế, cầm lấy chìa khóa xe: "Không vấn đề gì, em đang ở đâu?"

"Ngay cửa studio."

"Hả?"

Đoàn Thanh Thâm bước ra, dắt chú chó về phía góc tường trong sân của nhà xưởng. Anh cúi xuống xoa đầu nó, rồi nói với Lương Nguyện Tỉnh: "Chó của mẹ anh và Tào Tương nuôi đấy. Tào Tương đang mượn phòng tối của chúng ta ở tầng hai để rửa ảnh, lát nữa là xong rồi."

"Ồ——hóa ra là nó à." Lương Nguyện Tỉnh chợt nhớ ra, "Lần trước em thấy ảnh của nó, trông như một chú Teddy đang trong thời kỳ thay lông ấy." Đoàn Thanh Thâm bật cười, anh buộc chắc dây dắt chó lại, rồi cùng Lương Nguyện Tỉnh bước vào studio.

Trong nhà, Lưu Lại đang ngồi bên cửa sổ với tư thế rình mồi của loài mèo, đôi mắt của nó không rời khỏi chú chó poodle bên ngoài. Mãi đến khi Lương Nguyện Tỉnh đi vào, nó mới kêu "Meoooo" một tiếng rồi nhảy xuống, đi đến trước mặt Lương Nguyện Tỉnh bắt đầu ra vẻ ta đây.

"Giỏi lắm, cảm ơn con đã âm thầm bảo vệ ba nhé." Lương Nguyện Tỉnh ngồi xổm xuống, xoa xoa khuôn mặt bé nhỏ của nó, sau đó cậu tách một con vẹm xanh đưa cho nó, rồi quay sang hỏi anh: "Ơ? Nhưng mà giấy ảnh để tráng phim của chúng ta đã hết hạn gần một năm rồi mà."

"Vẫn dùng được." Đoàn Thanh Thâm đáp.

Công việc chính của Tào Tương là giảng viên đại học. Mặc dù chỉ dạy một môn phụ "nước chảy bèo trôi", nhưng y lại rất tận tâm, đến mức nhiều sinh viên cũng cảm thấy áy náy. Thời gian trước y cũng mua một chiếc máy ảnh, dưới sự hướng dẫn của Đoàn Thanh Thâm và Lương Nguyện Tỉnh, y đã sắm được một chiếc Sony A7 cũ và một chiếc máy ảnh phim.

Ngoài dự đoán, Tào Tương lại thích máy ảnh phim hơn. Mấy lần trước đều là Lương Nguyện Tỉnh giúp y rửa ảnh, xem vài lần y cũng đã tự học được.

"À đúng rồi." Đoàn Thanh Thâm nói, "Chú ấy mang theo thịt kho đông lạnh và thịt muối, lát nữa anh đi mua ít măng, tối nay làm món thịt hầm măng nhé?" Lương Nguyện Tỉnh lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vì tối nay đã có người nấu cơm rồi. Cậu nhanh nhảu ngọt giọng đáp: "Được đó, ông xã~"

Tào Tương làm xong việc, bước xuống lầu, thấy Lương Nguyện Tỉnh, y bèn cười nói: "Chú mang đồ ăn ngon cho nhóc này. Tết mấy năm nay hai đứa đều ở ngoài không về, chẳng ai ở nhà ăn cơm chú nấu để mà khen cả."

"Chậc, chú phải nói sớm chứ." Lương Nguyện Tỉnh giả vờ giận dỗi.

Cậu làm vậy khiến cho Tào Tương bật cười vui vẻ: "Thật sao? Tết năm nay hai đứa về nhà à?"

Biết thừa rằng Lương Nguyện Tỉnh sẽ chẳng nói gì hay ho, Đoàn Thanh Thâm bèn quay người đi lấy chiếc máy ảnh của Tào Tương đang để trên bàn. Quả nhiên, Lương Nguyện Tỉnh cười toe toét, nói với Tào Tương: "Tết năm nay sau khi chú nấu ăn xong thì gọi video cho cháu, cháu sẽ khen ít nhất một tiếng đồng hồ."

"..."

Đoàn Thanh Thâm đưa máy ảnh cho Tào Tương: "Cháu cài đặt xong rồi, chủ yếu là menu của Sony hơi khác so với các hãng khác, không có hướng dẫn sử dụng quả thực hơi khó mò."

Chiếc máy ảnh cũ này lúc thu mua lại thì chủ cũ đã vứt mất sách hướng dẫn, Tào Tương loay hoay mãi vẫn không chỉnh được thông số, ảnh chụp ra cứ xám xịt tối om, y bèn nói: "Được rồi, cảm ơn cháu."

Những ngày nghỉ ngơi ở studio, thỉnh thoảng lại có bạn bè người thân ghé qua chơi.

Trưa hôm sau Hà Văn Băng ghé qua với cái bụng trống rỗng. Họ định hâm nóng lại nửa nồi canh thịt hầm măng hôm qua còn thừa, ăn kèm với cơm thịt kho, coi như xong một bữa.

Kết quả cửa mở ra, vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt Lương Nguyện Tỉnh lập tức xịu xuống: "Tốt nhất là anh đã ăn cơm rồi đấy."

Hà Văn Băng hoảng hốt: "Hai người nghĩ anh là loại người gì hả!"

Rồi anh ta giơ túi đồ ăn mang theo, bên trong là cá nấu chua cay và tôm chiên giòn. Lương Nguyện Tỉnh nghĩ ngợi: "Thôi được rồi, vào ngồi đi."

Chỉ cần hai người họ được nghỉ ngơi, Hà Văn Băng sẽ thường chẳng báo trước mà cứ thế ghé qua. Nhưng lần này vẻ mặt sầu muộn của anh ta có hơi quá mức. Lương Nguyện Tỉnh quan sát anh ta một hồi, rồi lại trao đổi ánh mắt với Đoàn Thanh Thâm, cậu hỏi: "Anh Hà, không lẽ anh bị người nhà đuổi ra ngoài vào giữa trưa đấy à?"

"Sao lại nói thế?" Hà Văn Băng mở hộp đựng cá chua cay rồi nhấc con mèo Lưu Lại đang nằm trên bàn ăn xuống, "Dù sao anh mày cũng từng này tuổi rồi, làm gì đến mức đó. Anh chỉ muốn qua đây ăn cơm cùng hai người thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!