Chương 56: NT 3: Trời đất vốn chẳng bao giờ vẹn toàn. (Có nhắc đến cặp phụ Kỷ Hạ)

Vì mục đích bảo vệ hệ sinh thái, khu danh thắng Niên Bảo Ngọc Tắc đã bị đóng cửa nhiều năm nay.

Tuy nhiên, hiện tại vẫn có một vài hồ nước có thể tiếp cận hợp pháp từ vùng rìa bên ngoài, vậy nên họ quyết định lên đường. Lại một năm nữa sắp qua, vào thời điểm cuối năm mùa đông lạnh giá, nhiệt độ cảm nhận được ở Thanh Hải thường xuyên xuống tới âm 16, 17 độ.

Đỉnh núi chính của dãy Ba Nhan Khách Lạp vừa hay nằm ngay trên ranh giới giữa Thanh Hải và Tứ Xuyên, vì vậy khu vực bên trong địa phận Thanh Hải được gọi là Niên Bảo Ngọc Tắc, còn bên phía Tứ Xuyên lại gọi là Liên Bảo Diệp Tắc.

Năm cũ sắp hết, nhiệt độ thấp, độ cao lớn, vắng bóng người.

Họ lái chiếc xe địa hình thuê được, băng qua quốc lộ G345. Lương Nguyện Tỉnh cầm lái, Đoàn Thanh Thâm ngồi ở ghế phụ điều khiển drone. Hai mươi cây số trước sau không thấy bóng dáng một chiếc xe nào. Mặt đường có nhiều băng trơn, hệ thống định vị liên tục nhắc nhở "Đoạn đường thường xuyên xảy ra tai nạn, hãy lái xe chậm và cẩn thận".

Nếu là trước đây, Lương Nguyện Tỉnh ít nhiều cũng sẽ có chút căng thẳng, nhưng giờ đây cậu đã dày dạn kinh nghiệm, có thể tự tin lái xe trên mọi địa hình và điều kiện đường sá.

Cậu nắm chặt vô lăng, từ từ giảm tốc độ khi đi qua mặt băng gồ ghề, phanh nhẹ, giữ vững tay lái, rồi thở dài: "Bảo sao người ta nói mấy ông đi câu cá, dắt chó đi dạo với chụp ảnh phong cảnh là dễ phát hiện thi thể bị vứt ngoài tự nhiên nhất."

Đoàn Thanh Thâm điều khiển drone, cười nói: "Tiếc thật, trước khi đi đáng lẽ nên lên mạng xem qua tiền thưởng, biết đâu lại kiếm được một khoản."

"Sao lại kiếm được? Người ta phi tang xong xuôi cả rồi mà." Lương Nguyện Tỉnh thắc mắc.

"Nghe nói hung thủ thường thích quay lại hiện trường gây án."

"Hợp lý. Thế thì mở luôn một buổi livestream, tiêu đề là "Thợ săn tiền thưởng đang truy đuổi trực tiếp, nhận đặt quảng cáo". Hai đứa mình một người đuổi, một người quay. Chết thật, đổi nghề đi anh Thâm, chúng ta có lợi thế bẩm sinh đấy!"

Đoàn Thanh Thâm điều khiển drone bay lên phía trên đầu xe, lơ lửng trên cao để quay cảnh xe di chuyển từ góc cố định, rồi nói: "Được đấy. Nhưng phải dùng camera hành trình để quay, mấy cái này không lấy nét kịp đâu. Lúc ấy chắc phải kêu hung thủ đứng yên chút đã."

"... Đờ mờ." Lương Nguyện Tỉnh bật cười, "Bảo hung thủ là, đứng yên đó, đợi tí lấy nét đã, được rồi giờ chạy tiếp đi."

Nội dung trò chuyện của họ lúc nào cũng thế, càng nói càng xa rời thực tế. Cuối cùng, xe cũng đến được thị trấn. Họ đổ xăng, mua đồ tiếp tế. Phần lớn khu vực phía Đông Nam của Châu tự trị dân tộc Tạng Golog có độ cao trên 3500 mét, trong hành trình sắp tới của họ có nơi sẽ cao đến 5000 mét, vậy nên họ cũng cần mua thêm bình oxy.

Chụp ảnh đỉnh núi Niên Bảo Ngọc Tắc vào mùa đông chắc chắn không phải là một việc dễ dàng. Khi đi qua con đường đất ở đèo Tang Xích, họ có thể nhìn thấy lối đi dành cho dân du mục ở bên cạnh. Tuy nhiên lúc này những người dân du mục đã hoàn thành việc di cư, nên trong tầm mắt chẳng còn bóng dáng sinh vật nào khác.

Trên những vách núi chưa bị tuyết phủ kín hoàn toàn vẫn có thể nhìn thấy dấu vết xói mòn của nước chảy do tuyết tan. Họ dừng xe bên đường, cho drone quay về. Lương Nguyện Tỉnh gần như dán sát ống kính vào vách đá để chụp. Tuyết đọng lại rồi tan, cộng thêm dòng nước từ băng cổ xưa trên đỉnh núi chính tan chảy hàng năm, đã lưu lại dấu vết đường đi trên vách núi.

Chụp cận cảnh có thể nhìn thấy chi tiết rõ ràng hơn, Lương Nguyện Tỉnh chụp xong, cậu nhìn màn hình máy ảnh thất thần một lúc.

Đoàn Thanh Thâm đã cất xong drone, anh nghiêng đầu nhìn cậu: "Sao thế?"

"Ơi?" Lương Nguyện Tỉnh hoàn hồn, "Em nghĩ đến ngôi sao kia. Lần tiếp theo nó đến Trái Đất sẽ là sáu mươi nghìn năm sau, mà sông băng trên đỉnh chính Niên Bảo Ngọc Tắc còn hình thành từ hàng trăm nghìn năm trước... Không có gì, chỉ là bỗng dưng cảm thấy... Anh Thâm, đời người ngắn ngủi quá. May mà lúc em gặp được anh thời gian vẫn còn sớm."

——May mà chúng ta vẫn còn trẻ, vẫn đủ sức vác được máy ảnh, leo được núi, vẫn còn có thể lái xe trên con đường đầy tuyết phủ và băng ngầm. May mà chúng ta không phải gặp nhau quá muộn, may mà thời gian sau này vẫn còn cả mấy chục năm.

Hàng rào của khu bảo tồn được dựng ngay trên sống núi, khoanh vùng khu vực cấm tạo thành một khu vực cảnh báo. Xe của họ chạy trên con đường mòn dọc theo sống núi, vì không được phép vào khu bảo tồn nên họ chỉ có thể dựng máy ảnh bên ngoài hàng rào.

Hai người một xe, hai ngày một đêm.

Có lúc ba hoa liên tục trò chuyện suốt mấy tiếng đồng hồ, tán gẫu đủ thứ chuyện, lan man không bờ bến. Từ chuyện người ngoài hành tinh trông như thế nào, cho đến bệnh dịch hạch năm 1347 ở Châu Âu nhìn từ góc độ y học, rồi lại bàn bạc xem mùa hè năm sau sẽ đến Vịnh Jervis ngồi thuyền đi chụp ảnh cá voi di cư.

Có lúc lại chỉ lặng lẽ im lặng, cứ im lặng mãi. Im lặng ngồi bên vệ đường, hoặc trên nóc xe.

Trạng thái như vậy khiến cả hai người đều rất thoải mái. Giữa chừng, Lương Nguyện Tỉnh xuất hiện triệu chứng say độ cao nhẹ, cậu nhắm mắt tựa vào lưng Đoàn Thanh Thâm, bàn tay được đối phương nắm lấy. Sau đó, dãy Ba Nhan Khách Lạp bắt đầu có tuyết rơi. Họ đang ở trên đỉnh núi, trở thành những sinh vật đầu tiên trong khu vực này chạm vào tuyết.

Bởi vì Niên Bảo Ngọc Tắc và Liên Bảo Diệp Tắc thuộc cùng một dãy núi, chỉ cần vượt qua đó là đến Tứ Xuyên, vậy nên tiếp theo họ sẽ đến huyện A Bá, tỉnh Tứ Xuyên.

Ở vùng cao nguyên phía Tây Tứ Xuyên, có hai người bạn đang chờ họ.

Đoàn Thanh Thâm đang cầm lái, anh hỏi: "Mấy giờ rồi?"

Lương Nguyện Tỉnh liếc nhìn bảng điều khiển trung tâm: "Vừa mới qua 2 giờ."

Nếu mọi chuyện suôn sẻ, hôm nay họ có thể ăn tối cùng Hạ Kiêu Tự và Kỷ Diên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!