Chương 49: Bạn trai hai mươi mấy tuổi

Đoàn Thanh Thâm rót một cốc nước ấm từ máy lọc nước, rồi anh bước đến bên cạnh Lương Nguyện Tỉnh trong tiếng "vù vù" tự làm sạch của máy hút mùi, đưa ly nước cho cậu: "Uống nước đi."

Sau đó anh giơ tay tắt máy hút mùi, thở dài: "Nếu em nói em đến làm giúp việc, chắc em chỉ cần ấn nút khởi động robot hút bụi thôi nhỉ?"

Lương Nguyện Tỉnh không đáp lời, hai tay cậu cầm ly nước uống ừng ực, thầm nghĩ: Tôi chỉ là người qua đường thôi, hai người cứ nói chuyện đi, coi như tôi không tồn tại.

Uống một hơi hết gần nửa ly nước, Lương Nguyện Tỉnh mở vòi nước, lẳng lặng rửa cốc. Sự ngượng ngùng của hai người kia rõ như ban ngày, Lương Nguyện Tỉnh tắt vòi nước, nhà bếp lại chìm vào im lặng. Cậu nhìn trái nhìn phải, cái cốc này để ở đâu nhỉ...?

"Tôi..." Lương Nguyện Tỉnh cầm chiếc cốc thủy tinh, "Tôi uống no rồi."

"Được." Người đàn ông bỗng đứng thẳng người, cứng nhắc bước vào bếp, mỉm cười nói: "Tủ bên trái phía trên, cứ để vào đó là được."

May mà bếp nhà Uông Khanh Hoa khá rộng, nếu không ba người chen chúc trong đó thì càng ngượng ngùng hơn.

Tuy nhiên, Lương Nguyện Tỉnh lại đổi ánh mắt nhìn Đoàn Thanh Thâm —— với hiểu biết của cậu về anh sếp Đoàn, người này chắc chắn không phải là kiểu người có suy nghĩ kiểu "Trời ơi, ông là bạn trai của mẹ tôi sao? Tôi phải đấu với ông một phen!". Chắc chắn không phải. Đoàn Thanh Thâm là người rất rạch ròi. Anh hỏi: "Xin hỏi quý danh của chú là gì?"

"Không cần khách sáo, tôi họ Tào, tên là Tào Tương." Tào Tương đáp, "Tôi là bạn trai của Khanh... Uông Khanh Hoa."

"Đoàn Thanh Thâm." Anh tự giới thiệu, "Tôi là con trai của Uông Khanh Hoa."

"Nghe danh đã lâu." Tào Tương nói.

Lương Nguyện Tỉnh cúi đầu nhìn chăm chăm vào chiếc cốc thủy tinh trong tay mình. Hừm, thật là sạch sẽ.

Rồi, ba người đàn ông im lặng ngồi bên bàn trà, ăn hạt dẻ cười, ăn nho khô, ăn quả hồ đào, ăn nhân óc chó, ăn...

"À này." Cuối cùng Đoàn Thanh Thâm cũng không chịu nổi nữa.

Lương Nguyện Tỉnh đang ngồi khoanh chân trên thảm, loay hoay tách vỏ hạt mắc ca. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, sau đó "rắc" một tiếng, vỏ quả nứt ra. Đồng thời, Tào Tương đang bưng một đĩa cam và dâu tây từ trong bếp ra cũng nhìn anh.

Đoàn Thanh Thâm nói với Lương Nguyện Tỉnh trước: "Em cứ ngồi đây ăn tiếp đi, anh vào phòng tìm đồ."

Sau đó anh quay sang Tào Tương: "Chuyện là thế này, hôm qua tôi có hỏi mẹ tôi xem bà có ở nhà không, bà ấy bảo hôm nay bà ấy ở Thái An. Tôi biết bà không ở nhà nên không hỏi thêm. Nhưng bà ấy cũng không nói với tôi là chú đang ở đây. Hôm nay tôi đến chỉ để lấy vài món đồ cũ của mình, thật sự đã làm phiền chú rồi."

"Ồ." Tào Tương đặt đĩa trái cây xuống, nói: "Không, không sao, không sao."

"Khóa cửa hết pin rồi." Đoàn Thanh Thâm nói thêm.

Tào Tương gật đầu: "Nó hỏng rồi, không sạc được pin, hai ngày nữa sẽ có người đến sửa."

"Ra là vậy."

Phòng của Đoàn Thanh Thâm thường ngày vẫn được khóa lại, một chiếc chìa khóa nằm ở chỗ anh, chiếc còn lại để cùng với các chìa dự phòng khác trong nhà.

Bình thường Uông Khanh Hoa ít khi vào đây, bà chỉ dùng máy hút bụi làm sạch sàn một lần mỗi tháng. Lương Nguyện Tỉnh tò mò len lén quan sát căn phòng. Trong tủ sách là hàng loạt cuốn sách y học bìa xanh, nội khoa, ngoại khoa, bệnh truyền nhiễm, sinh lý học, bệnh lý học... Ở hàng dưới là những cuốn sách về nhiếp ảnh: Thẩm mỹ nhiếp ảnh, Giáo trình cơ bản về nhiếp ảnh, Nghệ thuật nhiếp ảnh...

"Em cứ ngồi thoải mái đi."

"Ồ..."

"Sao phải câu nệ thế?" Đoàn Thanh Thâm quay đầu nhìn cậu một cái, "Muốn xem gì thì cứ xem. Tiện thể giúp anh tìm cái ống kính, anh nhớ hình như còn một cái zoom 24-105."

Lương Nguyện Tỉnh khẽ "ừm", rồi đi đến trước tủ sách. Nửa trên tủ sách là cửa kính, nửa dưới là cửa gỗ bình thường. Cậu ngồi xổm xuống, mở cửa tủ ra, bên trong chất đầy những món đồ lặt vặt. Sách giáo khoa thời cấp ba, một vài cây bút bi và bút mực được buộc chung bằng dây chun, máy chơi game cầm tay đời hơn chục năm trước, mấy sợi dây cáp dữ liệu và tai nghe loại cũ đã lỗi thời cuộn lại với nhau.

Cậu cảm thấy thật kỳ diệu. Rõ ràng chỉ là những món đồ cũ từ nhiều năm trước mà nhà ai cũng có thể lôi ra, nhưng vì là của Đoàn Thanh Thâm, nên cậu ngồi xổm ở đó xem một lúc lâu.

Tiếp đó, một bàn tay không nói không rằng nắm lấy cánh tay cậu, dùng lực mạnh mẽ và vững vàng kéo cậu đứng dậy. Cậu đang ngơ ngác thì Đoàn Thanh Thâm giải thích: "Em ngồi xổm mãi không dậy, anh tưởng em bị tê chân rồi."

"..." Lương Nguyện Tỉnh nhìn chiếc hộp giấy màu đen trong tay anh, "Tìm thấy rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!