Tăng Hiểu Dương ngẩng đầu, vẻ mặt bất lực, nói: "Mày nghe tao nói này, quán này nổi tiếng là cho nhiều đồ ăn lắm. Lát nữa món gỏi sứa mà được dọn lên là mày sẽ biết ngay, quán này thật sự trộn cho mày cả một thau luôn đấy."
Đoàn Thanh Thâm nghiêng đầu liếc nhìn Lương Nguyện Tỉnh, hỏi: "Em dùng kinh nghiệm từng bị đói trước đây để hình dung mức độ đói hiện tại của em xem nào."
"Còn dữ dội hơn cái đêm đầu tiên ở Ô Hải một chút."
"Hai đĩa, Hiểu Dương."
"Được được được." Tăng Hiểu Dương gọi hai đĩa cơm trộn hải sâm, "Ăn không hết thì tao gói mang về, không sao cả, niềm vui của trẻ con là quan trọng nhất!"
Khương Dư ở bên cạnh vẫn đang bận rộn, chào họ xong cô lại tiếp tục đối chiếu báo cáo trên máy tính. Hai bên của cô là một cô gái và một chàng trai, trước mặt cũng đều là máy tính và iPad đang xử lý công việc.
Tăng Hiểu Dương nhún vai: "Hết cách rồi, cuối năm mà. Nhà cung cấp nguyên liệu dệt may mà bọn tao thường hợp tác, tháng trước đã bị một nhà máy ở Hồ Nam đặt mua gần hết hàng. Thật ra tao cũng mới về hôm qua, mấy ngày trước đi Tế Nam gặp một nhà cung cấp khác."
"Ồ..." Đoàn Thanh Thâm gật gật đầu, nghe anh ta nói đi Tế Nam, anh lại hỏi: "Vậy mày có gặp Văn Băng ở Tế Nam không?"
"Có chứ, ăn với nó một bữa." Tăng Hiểu Dương cười, nói: "Trong nhóm của nó không phải chỉ có mình nó bị kéo dài thời gian tốt nghiệp thôi đâu. Tâm lý mọi người đều ổn cả, chỉ là đang ăn cơm thì nó hỏi tao có cách nào tuồn được cái kính hiển vi mấy triệu tệ trong phòng thí nghiệm ra để bán không."
Đoàn Thanh Thâm cúi đầu xoa xoa trán, thở dài: "Cái bằng tiến sĩ này..."
Tăng Hiểu Dương đứng dậy nhận lấy một thau lớn gỏi sứa từ tay nhân viên phục vụ, đặt xuống bàn: "Nào nào, ăn trước đi đã. Đừng bận rộn nữa, tế bào não sắp chết đói hết rồi kìa."
Khương Dư không thèm nhìn anh ta: "Món nguội thì không sợ nguội."
Nói xong cô lại bổ sung thêm: "Mọi người cứ ăn trước đi, coi như ba bọn chị không tồn tại."
"Ăn đi." Đoàn Thanh Thâm nói.
Lương Nguyện Tỉnh "vèo" một cái cầm đũa lên.
Tiếp theo là một đĩa tôm chiên, một nồi lẩu hải sản, hàu tươi, sò điệp tươi, cá bơn sao tươi sống... Rồi lại có nhân viên phục vụ bước vào phòng, hỏi: "Xin hỏi, quý khách gọi hai đĩa cơm trộn hải sâm phải không ạ?"
"Đúng rồi!" Tăng Hiểu Dương đáp, "Là hai đĩa!"
"Vâng ạ, quý khách vui lòng đợi một chút!" Nhân viên phục vụ nói.
Chắc là đầu bếp thấy lạ nên gọi nhân viên phục vụ ra xác nhận lại. Một lát sau, quả nhiên là một đĩa cơm trộn hải sâm cực lớn được mang ra. Lương Nguyện Tỉnh dùng hai tay đỡ lấy một đĩa, cẩn thận đặt trước mặt mình, nói: "Cảm ơn ạ."
Đoàn Thanh Thâm dở khóc dở cười, hỏi: "Em cảm ơn ai vậy?"
Lương Nguyện Tỉnh: "Cảm ơn biển cả."
"Phụt hahahahaha!" Khương Dư bật cười, "Ăn nhanh đi, ở ngoài vất vả rồi em trai."
"Không có đâu." Lương Nguyện Tỉnh cầm thìa lên, "Không vất vả, ở ngoài em sống rất tốt."
Bữa cơm này cuối cùng đã không cho Tăng Hiểu Dương có cơ hội được gói đồ ăn thừa mang về. Đến phút cuối, Khương Dư cũng thấy hơi sợ hãi. Chỉ có Đoàn Thanh Thâm nắm bắt chính xác giới hạn của Lương Nguyện Tỉnh, anh kịp thời giữ tay cậu lại, khiến Lương Nguyện Tỉnh mới ngừng ăn.
Thậm chí Tăng Hiểu Dương còn hỏi cậu: "Đồng chí Tiểu Lương, dạ dày của cậu là không gian bốn chiều à?"
"Không không." Lương Nguyện Tỉnh cười ngượng ngùng, "Mấy ngày nay toàn phải di chuyển, tiêu hao năng lượng nhiều."
Nói xong, cậu nghĩ ngợi một lát rồi bổ sung: "Chụp ảnh cũng tiêu hao năng lượng lắm, thiết bị máy ảnh đi đâu cũng phải vác theo, hai người bọn tôi ba cái máy ảnh một cái drone."
Trợ lý của Khương Dư chống cằm, tò mò chớp mắt: "Thì ra là vậy. Trước đây tôi cứ nghĩ nhiếp ảnh gia là kiểu người rất nghệ thuật, cầm cái máy ảnh kiểu dáng cổ điển đi đây đó chụp ảnh."
"Cũng..." Lương Nguyện Tỉnh gãi đầu, "Cũng có đấy, nhiếp ảnh gia chụp máy phim cũng nhiều mà. Có lúc để cho khách hàng thấy thiết bị của mình chuyên nghiệp, thì trên máy ảnh mirrorless sẽ gắn thêm đủ thứ phụ kiện như mic thu âm này, ống kính zoom điện ảnh này, khung gắn máy ảnh khi quay phim này, trong ngành gọi là "máy làm hài lòng khách hàng" ấy."
Đoàn Thanh Thâm cười: "Còn tùy vào nội dung chụp nữa. Chụp đường phố trong thành phố thì không cần thiết bị quá cồng kềnh, nhưng công việc của bọn tôi đúng nghĩa là lao động chân tay. Phải leo núi vượt suối, đến mức cánh tay của Tỉnh Tỉnh còn lên cơ bắp rồi kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!