Chương 4: "Được chứ, đẹp trai thế này cơ mà."

Bàn ăn trong quán mì không tính là rộng, tô mì gọi ra đều là bát lớn, mép hai bát gần như chạm vào nhau.

Tay cầm thìa của Lương Nguyện Tỉnh khẽ run, cuối cùng cậu vẫn cố gắng nói: "Anh ăn cay được không? Ngửi thấy có vẻ cay đấy."

"Được."

Một muỗng dầu ớt được cho vào bát mì của Đoàn Thanh Thâm. Nước dùng là nước hầm thịt bò, vị mặn tươi hơi ngọt, dầu ớt rơi vào nhanh chóng lan ra. Đoàn Thanh Thâm dùng đũa khuấy khuấy, ngay lập tức có được một bát mì bò cay thơm phức.

Khiến cho Lương Nguyện Tỉnh nhìn bằng ánh mắt thèm thuồng.

Đoàn Thanh Thâm cười: "Cậu cho thì cho ít thôi, nửa muỗng là được rồi."

Thời gian cũng đã khá muộn, ông chủ quán mì đã dọn dẹp xong nồi nước dùng lớn ngoài cửa, mấy khay thịt bò và thịt đông đã cắt sẵn cũng được đậy kín, cho vào tủ lạnh.

Trong điện thoại của ông chủ đang phát chương trình kể chuyện với giọng địa phương. Sau khi tắt cái máy gì đó đang kêu ầm ầm ở cửa, ông đi đến bàn của họ, nói: "Hai cậu cứ từ từ ăn, không cần phải vội đâu."

Hai người gật đầu nói lời cảm ơn với ông chủ.

Ông chủ lấy ra một chai sữa đậu nành lạnh từ trong tủ lạnh, rồi ngồi xuống chiếc bàn ăn trong cùng để nghỉ ngơi. Nơi này là vùng ngoại ô, buổi tối các tài xế lái xe đường dài từ quốc lộ xuống thường ghé vào đây ăn uống.

Vài bác tài lớn tuổi bước vào, ông chủ ngồi thẳng dậy, xua tay nói: "Hết rồi, bán hết rồi."

Hai người đồng thời ngẩng đầu lên, nhìn nhau, mỉm cười, đúng là may mắn. Nếu đến muộn một chút nữa thì chắc ông chủ đã đóng cửa tiệm rồi.

Tối đó họ nghỉ qua đêm ở gần quốc lộ, khách sạn chuỗi khá sạch sẽ, họ đặt một phòng tiêu chuẩn hai giường.

Tuy nhiên, có lẽ để tiết kiệm diện tích, hai chiếc giường trong phòng tiêu chuẩn hai giường này chỉ cách nhau vừa bằng một ngón tay, một khe hở.

Lương Nguyện Tỉnh nhìn chằm chằm vào khe hở đó một lúc lâu, rồi nói: "Đêm nay chúng ta chơi điện thoại phải cẩn thận đấy, khe hở này cứ như được thiết kế để điện thoại rơi xuống vậy."

Đoàn Thanh Thâm gật đầu: "Ừ, nhớ rồi."

Anh cầm khăn ướt khử trùng định lau hai chiếc tủ đầu giường, bảo Lương Nguyện Tỉnh đi tắm trước.

"Căn phòng nhỏ thế này rồi, còn bày thêm cái tủ TV với cả cái TV nữa làm gì..." Lương Nguyện Tỉnh tắm xong đi ra, cậu phải bước qua chiếc vali để dưới đất, vừa đi vừa lẩm bẩm.

Cậu ngẩng lên mới thấy Đoàn Thanh Thâm đang gọi điện thoại bên cửa sổ, bèn mím môi không nói gì nữa.

"Vâng, hôm Trung Thu về thăm bà nội con có xem qua báo cáo kiểm tra sức khỏe của bà, các chỉ số đều ổn cả... Sau này, sau này con bận, cuối tuần sau con không qua chỗ bố được. Vâng, bố cũng ngủ sớm đi ạ."

Lương Nguyện Tỉnh vừa dùng khăn lau tóc, vừa khó hiểu nhìn anh.

"Sao vậy?" Đoàn Thanh Thâm hỏi.

"Không, không có gì." Cậu vội ngậm miệng lại.

Cậu thì ngậm miệng, nhưng Đoàn Thanh Thâm lại như không có chuyện gì xảy ra, "À" một tiếng, nói: "Tôi nghỉ việc rồi, nhưng chưa nói với gia đình."

Đoàn Thanh Thâm nói ngắn gọn: "Vừa rồi tôi nói dối."

Lúc nói câu này tim anh đập nhanh hơn, bởi vì anh hiếm khi bộc lộ bản thân một cách thẳng thắn và chân thành như vậy.

Lương Nguyện Tỉnh chớp chớp mắt: "Nhưng nói đúng ra thì anh không nói dối, thời gian tới anh đúng là rất bận mà."

Đoàn Thanh Thâm không phản bác, chỉ cười nhẹ.

Anh cảm thấy có lẽ nụ cười của mình quá gượng gạo, đến nỗi ánh mắt của Lương Nguyện Tỉnh khi nhìn qua còn toát lên vẻ thương cảm.

"Ngủ đi." Đoàn Thanh Thâm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!