Chương 37: Mua rồi cũng đâu nhất thiết phải dùng ngay.

Đêm đó họ không ngủ tại khách sạn, nhưng vẫn thuê phòng để tắm rửa, vệ sinh cá nhân, sạc pin cho đủ loại thiết bị và giặt quần áo nữa. Chờ thêm một lát, họ sẽ đi ra ngoài huyện dựng lều đợi bình minh.

Mặc dù bão tuyết khiến đường đóng băng và giao thông bị phong tỏa, nhưng khu vực xung quanh vẫn có thể đi lại được. Theo dự báo thời tiết, ngày mai trời sẽ nắng to, tầm nhìn cực tốt, và cảnh mặt trời mọc trên nền tuyết chắc chắn sẽ rất đẹp.

Hiện tại, họ vẫn còn ở trong khách sạn.

Lương Nguyện Tỉnh nhìn đống thiết bị đang sạc của họ, pin máy ảnh, pin dự phòng, điện thoại, sạc dự phòng, laptop, drone, nguồn điện ngoài trời...

"Em cảm thấy tiền điện chúng ta dùng chắc cũng đủ cho hai đứa mình kiếm lại một nửa tiền phòng rồi." Lương Nguyện Tỉnh nói.

Đoàn Thanh Thâm đang chuẩn bị đồ cắm trại, anh ngồi xổm dưới đất lục lọi trong vali, thuận miệng đáp: "Hai đứa mình nên lái xe điện đến, nối dây sạc vào khách sạn, kiếm luôn tiền phòng ngày mai."

"...?" Lương Nguyện Tỉnh quay đầu nhìn anh, "Sạc xe điện cả đêm cũng chỉ tốn mười mấy đồng thôi mà? Cùng lắm hai chục?"

"Ừ đấy." Đoàn Thanh Thâm cũng nhìn cậu, "Thế nên đống đồ này làm sao mà đủ kiếm lại được nửa tiền phòng từ chỗ người ta?"

"Chậc." Lương Nguyện Tỉnh nhíu mày. Nghe cũng có lý.

Đoàn Thanh Thâm ngồi xổm dưới đất cười: "Nhiều lúc anh thấy em rất thông minh, có lúc lại phản ứng hơi chậm, nhưng ngay sau đó em lại có thể nhận ra luôn. Sao mà đáng yêu thế chứ."

"Anh đang cầm gì đấy?" Lương Nguyện Tỉnh không đáp lại lời kia của anh.

"Cái này á?" Đoàn Thanh Thâm giơ lên, "Dây kéo xe."

"Anh để dây kéo xe trong vali hành lý?" Lương Nguyện Tỉnh không hiểu, thứ này không phải hay được để trong cốp xe sao.

"Ờ thì..." Đoàn Thanh Thâm đứng dậy, cuộn sợi dây lại, "Trước đây lúc thuê nhà anh dùng nó để phơi quần áo."

Món đồ cũ kỹ gợi lại kỷ niệm, hai người thoáng nhìn nhau rồi bật cười. Lương Nguyện Tỉnh nói: "Cứ mang theo đi, dùng để buộc giá ba chân."

"Ừ."

Trong lúc chờ các thiết bị sạc pin, hai người ngồi tựa vào ghế sofa vừa nghỉ ngơi vừa trò chuyện. Đoàn Thanh Thâm kéo một chiếc chăn lông qua, mỗi người đắp một nửa.

Anh kể về thời gian thuê nhà trước đây.

"Anh từng thuê một căn chung cư kiểu cũ, cũng khá lâu đời. Nhà ở tầng dưới có một học sinh cấp ba, tối nào khoảng hơn 11 giờ mẹ cậu ta cũng làm đồ ăn khuya cho con. Mùi thơm đồ ăn xào nấu cứ theo đường ống bay thẳng lên chỗ anh, sức sát thương còn mạnh hơn cả việc xem video ẩm thực lúc nửa đêm nữa."

Lương Nguyện Tỉnh bèn nói: "Thế thì anh cũng gọi đồ ăn ngoài đi chứ."

Anh lắc đầu: "Lúc đó anh đang thực tập, mệt đến mức "đói nhưng chẳng buồn ăn" luôn."

Lương Nguyện Tỉnh thở dài, kể về những ngày tháng cậu luyện đàn với cường độ cao nhất.

"Trước kia có lần... từ cổ tay đến cẳng tay em đều bị sưng phù, thêm cả hội chứng ống cổ tay* nữa. Em tiêm thuốc giảm đau xong rồi lại tiếp tục tập luyện." Cậu tựa đầu vào vai Đoàn Thanh Thâm, chỉ tay vào đoạn từ cổ tay đến cẳng tay của mình, "Chính là đoạn này nè."

(*) Hội chứng ống cổ tay là tình trạng dây thần kinh giữa bị chèn ép khi đi ngang qua ống cổ tay, hậu quả là gây viêm, đau, tê, giảm hoặc mất cảm giác, thậm chí gây teo cơ, yếu cơ, giảm chức năng vận động của vùng bàn tay thuộc chi phối của dây thần kinh giữa.

"Ừ, anh biết."

"Chưa kể em còn bị viêm gân ngón cái và ngón út, không cầm nổi đũa. Khi đó dì, dượng và bà ngoại thay phiên nhau đút cơm cho em ăn. Nhất là bà ngoại, mỗi khi cầm thìa xúc từng miếng cơm miếng thức ăn đút cho em, bà lại khen em như hồi em còn bé: "Ôi chao, Tỉnh Tỉnh ăn giỏi quá, há miệng một cái là hết rồi!"... Hahaha..."

Đoàn Thanh Thâm cụp mắt nghe cậu nói, vừa nghe vừa chậm rãi nắm lấy cổ tay cậu: "Bé con đáng thương."

"À đúng rồi, em họ em cũng từng đút cho em ăn." Lương Nguyện Tỉnh tiếp lời, "Khác hẳn với bà ngoại, nó để bát cơm trên bàn, tay trái nghịch điện thoại, tay phải giữ nguyên tần suất xúc một thìa cơm với thức ăn nhét vào miệng em. Cực kỳ vô tình."

Đoàn Thanh Thâm mỉm cười, hỏi: "Em họ kém em bao nhiêu tuổi?"

"Ba tháng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!