Chương 34: Biến tấu trong nhịp thở, đồng điệu trong nhịp tim

Lái xe trên đường tuyết trơn trượt bằng một tay quả thực không ổn, huống hồ xe họ còn đang dùng lốp dự phòng, kích cỡ khác hẳn ba lốp còn lại. Lương Nguyện Tỉnh giả vờ ho khan, cậu rút tay về, cầm chai nước lên uống.

Đoàn Thanh Thâm tưởng thật, cho rằng cậu bị cảm, anh bèn hỏi: "Em lạnh à? Để tôi chỉnh lại điều hòa..."

"Không không." Lương Nguyện Tỉnh ngăn anh lại, "Em chỉ là... ừm, hơi khô cổ thôi."

Thôi đừng tăng nhiệt độ nữa, cậu đã đủ nóng nực rồi.

"Ừ." Đoàn Thanh Thâm không nhận ra điều gì bất thường, căn bản là vì anh đang tập trung lái xe. Đường quá trơn, chỉ phân tâm một chút thôi đã là cực hạn.

Quãng đường sau đó êm xuôi. Giữa chừng, họ gặp một số xe bị kẹt trong tuyết nhưng không thể giúp kéo ra, vì chính bản thân họ cũng còn đang chật vật. May thay, cảnh sát giao thông và cứu hộ của công ty bảo hiểm đang dần dần xử lý sự cố trên đường.

Lương Nguyện Tỉnh ngồi ở ghế phụ lướt điện thoại. Tài khoản mạng xã hội của họ đã ba ngày không cập nhật. Dưới video mới nhất xuất hiện vô số bình luận kiểu "Ra video mới đi mà", "Cho dân văn phòng ngắm cảnh với", "Sao lại ngừng đăng video rồi huhuhu". Ngoài những bình luận này, còn có một số cư dân mạng lo lắng cho họ, nhắn "Mấy hôm nay ở Bắc Tân Cương tuyết rơi nhiều lắm, đừng có xảy ra chuyện gì nha", "Ơ, hình như chủ kênh đang du lịch tự lái, chú ý an toàn nhé".

Những lời thúc giục cập nhật thì cũng không sao, Lương Nguyện Tỉnh không trả lời, bởi vì bản thân cậu cũng không biết khi nào mới có thể cập nhật tiếp. Dù sao hiện tại tư liệu trong tay đều rất quý giá, cả bộ ảnh chỉ có 4 tấm.

Nhưng để người khác lo lắng thì cậu vẫn cảm thấy áy náy. Sau một hồi suy nghĩ, đầu ngón tay cậu gõ nhẹ lên màn hình, lách cách vài tiếng, chỉnh sửa phần giới thiệu cá nhân: "Những ngày không đăng bài đều là những ngày tôi đang cùng sếp trèo đèo lội suối [mắt sáng long lanh]."

Người theo dõi tài khoản Thanh Sơn Tỉnh đều rất chất lượng và tương tác cao. Ngay lập tức, dưới video gần nhất xuất hiện thêm hàng loạt bình luận mới. Một số người nói: "Thế thì tốt rồi!", "Nhớ giữ an toàn nhé!"; một số khác lại vui vẻ bình luận: "Wow, hóa ra là nhóm hai người!", "Ha ha ha ha ha vất vả cho trợ lý rồi!"

Thực ra cũng không vất vả lắm, người lái xe là sếp cơ mà. Lương Nguyện Tỉnh nhanh chóng liếc nhìn người bên cạnh, rồi hỏi: "Anh mệt không, để em lái một lát cho?"

"Không mệt." Đoàn Thanh Thâm trả lời.

Nghe vậy, Lương Nguyện Tỉnh lại nhìn anh một cái. Thực ra trên người Đoàn Thanh Thâm cũng có không ít vết thương kín, nhưng anh vẫn tỏ ra bình thản. Chỉ riêng điểm này thôi Lương Nguyện Tỉnh đã rất khâm phục anh rồi. Còn cậu, lưng chỉ mới bị đau một chút đã đủ khiến cho cậu dù ngồi thế nào cũng cảm thấy không thoải mái. Nhưng Đoàn Thanh Thâm thì cứ như không có chuyện gì mà vững vàng lái xe.

Lương Nguyện Tỉnh cũng biết rõ anh là người rất giỏi chịu đựng, không chỉ mỗi nhịn đau không nói.

Cậu luôn cảm nhận được sự kìm nén trong lòng anh. Lương Nguyện Tỉnh biết có câu nói "Không ai trên thế giới này thực sự thấu hiểu người khác", câu nói này cũng đúng, có đôi khi ngay cả người thân ruột thịt cũng không thể làm được.

Nhưng cái cảm giác phải kìm nén bản thân vì người khác và thế giới bên ngoài, Lương Nguyện Tỉnh thật sự quá hiểu. Cậu chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn thấy phần giống hệt mình ẩn sâu bên trong con người Đoàn Thanh Thâm. Đó là lý do cậu muốn đưa anh đi xa, càng xa càng tốt.

Hiện tại cũng vậy, Lương Nguyện Tỉnh đưa tay chỉnh lại mũ áo hoodie, rồi nói: "Để em lái cho, anh ngồi ghế phụ nghỉ một lát đi."

"Tôi không..."

"Lại làm sao đấy?" Lương Nguyện Tỉnh cắt ngang, hơn nữa cậu còn biết rõ anh đang nghĩ gì, "Bây giờ lại coi em là trẻ con rồi à? Thế lúc đè em ra hôn sao anh không nghĩ là em nhỏ đi?"

Lương Nguyện Tỉnh chẳng muốn vòng vo với anh. Từ trước đến nay người đàn ông này luôn chủ động đứng ở vị trí một người anh lớn, điều đó chẳng sao cả, cậu cũng vui vẻ xem anh như anh trai. Nhưng ai cũng là người trần mắt thịt, cần gì phải cố chấp gồng mình lên như vậy.

Vì thế, cậu dùng lời lẽ thẳng thắn nhất để đạt được hiệu quả làm đối phương ngơ ngác nhất

- Không phải anh đang xem em là trẻ con sao, nhưng mà vô dụng thôi, anh từng để lộ bộ mặt thật rồi đấy.

Đoàn Thanh Thâm lập tức á khẩu, không biết nói gì.

Lương Nguyện Tỉnh nói tiếp: "Em là một người đàn ông trưởng thành, tâm trí ổn định, có bằng lái xe. Những lời sau còn cần em phải nói thẳng ra nữa không?"

Đoàn Thanh Thâm cứng họng trong giây lát, rồi bật cười: "Tôi hiểu ý em rồi, em nghĩ tôi đang ép em dựa dẫm vào tôi."

Cậu vừa định nói một câu "Coi như anh biết điều" thì Đoàn Thanh Thâm hắng giọng, anh nói tiếp: "Nhưng thật ra, Tỉnh Tỉnh, là tôi đang dựa dẫm vào em, về mặt tinh thần."

Lương Nguyện Tỉnh sững người, sau đó cậu lặng lẽ quay mặt đi, hướng về phía cửa sổ xe của mình, nhìn ra bên ngoài.

Trên cánh đồng tuyết, từng cột điện vụt qua. Tín hiệu mạng vẫn không ổn định, hệ thống định vị cứ liên tục tự động chuyển từ chế độ trực tuyến sang ngoại tuyến. Lương Nguyện Tỉnh yên lặng chờ cảm giác nóng bừng trên mặt biến mất, xác định mặt mình không còn đỏ nữa, cậu mới nói: "Thôi được rồi, phía trước có làn dừng khẩn cấp, dừng lại để em lái cho."

"Ừm." Đoàn Thanh Thâm đáp.

Họ đến được cửa tiệm sửa xe trong thị trấn. Cửa tiệm này làm ăn thật sự rất phát đạt, xe của họ chỉ có thể đỗ tạm trên vỉa hè để chờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!