Đó là một nụ hôn khá trong sáng, hai người chỉ chạm nhẹ môi vào nhau.
Nhưng vì cả hai đều đang bị thương, nên cũng chỉ có thể dừng ở mức trong sáng này một lúc.
Cảm giác này thật kỳ diệu. Mặc dù bình thường Lương Nguyện Tỉnh vẫn hay áp sát, cọ cọ người vào Đoàn Thanh Thâm; bàn tay, vai, cánh tay, lồng ng. ực chạm vào nhau khi ôm; quàng tay qua cổ Đoàn Thanh Thâm, hoặc là đùa nghịch đè anh xuống cát.
Nhưng môi thì lại rất khác biệt. Lương Nguyện Tỉnh ngây ngốc nhìn anh, như thể vừa nếm thử một món ăn mới lạ. Sau đó cậu... khẽ li. ếm môi mình.
Cậu đang cố gắng xác nhận lại mùi vị, đó không phải vị thuốc sát trùng mà là mùi vị của riêng Đoàn Thanh Thâm, nồng hơn một chút so với khi ngửi. Tuy nhiên, cậu không hề biết rằng hành động này khiến cho Đoàn Thanh Thâm vốn đã không bình tĩnh lại càng không thể kiềm chế được. Anh áp sát lại lần nữa, khẽ mở miệng, nuốt trọn lấy đầu lưỡi và môi của Lương Nguyện Tỉnh.
Lương Nguyện Tỉnh theo phản xạ nắm lấy vai anh, nhưng cậu vẫn lo lắng không biết vai anh có bị thương hay không. Thế là cậu từ nắm chuyển sang đỡ, rồi từ đỡ lại chuyển thành vòng tay ôm lấy người kia. Lương Nguyện Tỉnh có hơi không biết cách điều chỉnh nhịp thở, nửa luồng hơi nghẹn lại trong cổ họng cậu, không thoát ra được. Bản năng sinh tồn khiến cậu muốn nghiêng mặt để tìm không khí, nhưng hành động đó lại làm người đang ôm hôn cậu cảm thấy không hài lòng. Đoàn Thanh Thâm hoàn toàn không để cậu trốn thoát, anh giữ chặt cậu trong vòng tay, d. ục v. ọng chiếm hữu lấn át lý trí. Cho đến khi...
"Ưm—— Đau!"
Cho đến khi anh đè Lương Nguyện Tỉnh xuống giường... Phần lưng vốn bị căng cơ của Lương Nguyện Tỉnh bỗng phải chịu thêm áp lực, đau đến mức khiến cậu suýt bật khóc.
Đoàn Thanh Thâm lập tức tỉnh táo lại, chống tay ngồi dậy: "Xin lỗi em."
Lương Nguyện Tỉnh mỉm cười: "Không sao, không sao, em vẫn ổn. Thật ra lúc nãy có hơi... ừm, hơi khó thở."
"Tôi..." Đoàn Thanh Thâm lúng túng không biết nên làm thế nào,
"Để tôi đỡ em dậy."
Anh do dự không biết nên đỡ vai hay đỡ eo cậu, trong đầu anh trống rỗng, thậm chí anh còn thoáng nghĩ đến cách đưa bệnh nhân lên cáng. Chịu luôn đấy, Đoàn Thanh Thâm cẩn thận đỡ cậu ngồi dậy, lại nói một lần nữa: "Xin lỗi."
"Thật sự không sao mà." Lương Nguyện Tỉnh cười thêm lần nữa: "Anh đừng... đừng câu nệ thế."
"Ừm."
"Chúng ta đều... đều thân thiết cả rồi."
"Phải."
Cuộc trò chuyện này... Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Lúc cười, Lương Nguyện Tỉnh lại động vào vết thương, cậu đau điếng kêu lên một tiếng "Ái ui". Thấy Đoàn Thanh Thâm lộ vẻ lo lắng cho mình, cậu nói ngay: "Không sao, em không có yếu ớt như vậy đâu, chỉ là em hơi hay kêu đau thôi."
Không rõ đã là mấy giờ, chỉ biết rằng hôm nay thật sự quá dài. Cả thể xác lẫn tinh thần của hai người đều mệt mỏi đến cực hạn. Cuối cùng, chẳng nhớ rõ họ chui vào chăn ngủ thiếp đi bằng cách nào.
Trên chiếc giường xếp nhỏ hẹp, hai người nằm sát cạnh nhau. Trong căn phòng được sưởi ấm thực ra chẳng lạnh chút nào, nhưng họ vẫn cứ ôm chặt lấy người kia. Giống như những con thú chui rúc trong hang động giữa đêm tuyết rơi, trao đổi hơi ấm với đối phương.
Tuyết đã ngừng rơi tự lúc nào chẳng hay, lặng lẽ không một tiếng động.
Sáng sớm, các nhân viên tuần tra khoác trên mình những chiếc áo bông dày cộm, rồi họ bắt đầu đẩy những chiếc xẻng xúc tuyết. Bên ngoài hàng rào sắt, xe dọn tuyết từ từ mở ra một con đường hình vòng cung trên cánh đồng trắng xóa, hướng về phía đường cái.
Khi Lương Nguyện Tỉnh ra ngoài và nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu bỗng nhiên quên mất cả cái lạnh. Cậu quay đầu lại, thấy Đoàn Thanh Thâm đang cầm chiếc áo phao đưa cho mình: "Mặc vào đi."
"Máy ảnh." Lương Nguyện Tỉnh nói, "Con đường được xẻ ra từ trong tuyết, nhanh lên."
"Dùng máy ảnh hay drone?" Đoàn Thanh Thâm hỏi.
"Drone!"
Trong nhóm nhân viên tuần tra có người nhìn thấy họ. Một chị lớn chỉ tay về phía sau sân nói: "Đi vào cổng đó là nhà ăn, hai đứa qua đó ăn sáng đi!"
"Dạ! Tụi em đi ngay!" Lương Nguyện Tỉnh đáp.
"Ơ hay." Chị ấy ngẩn người, rồi lại bật cười, quay sang nói với đồng nghiệp bên cạnh, "Thằng bé này, nhìn chẳng giống đứa hôm qua vừa đánh nhau với bọn săn trộm gì cả."
Đồng nghiệp cũng gật đầu: "Tâm lý tốt thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!