Cuối cùng cũng tìm thấy quán mì bò, họ đã nhờ được một người qua đường chỉ giúp.
Mặt tiền của quán không lớn, nếu không để ý kỹ thì thật sự không nhận ra đây là quán mì. Do chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài lớn nên tấm rèm nhựa cách nhiệt ở cửa ra vào bị bám đầy hơi nước. Vén rèm bước vào, không gian bên trong vừa thơm vừa ấm áp.
Đặc sản của quán là mì trộn. Khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, Lương Nguyện Tỉnh nhìn đĩa mì trước mặt, ánh mắt cậu lập tức thay đổi.
Phần ăn của quán cực kỳ hào phóng, hai đĩa lớn gần như chiếm trọn chiều rộng của bàn. Lúc gọi món, họ còn gọi thêm một phần thịt bò, cả đĩa mì bò như một ngọn núi, đi kèm với một bát canh thịt.
"Ăn chậm thôi." Đoàn Thanh Thâm thấy cậu cầm đũa lên, bèn nhắc, "Nhai kỹ là một bước quan trọng trong quá trình tiêu hóa."
"... Được." Lương Nguyện Tỉnh đáp lại một cách máy móc,
"Anh Thâm, anh cứ yên tâm về cách tôi làm việc."
"?" Đoàn Thanh Thâm nhìn cậu.
Mì bò được trộn đều với sốt ngay từ khi còn trong nồi. Các loại gia vị đã được xào qua trên chảo sắt cùng dầu nóng, dậy lên mùi thơm nức. Chủ quán múc một muỗng nước sốt bí truyền rồi nhanh tay xào. Bên cạnh, muôi thủng vớt mì đã trụng chín ra, để ráo nước. Máy hút mùi đã cũ, kêu ầm ầm. Cả quán mì tràn ngập mùi hương và âm thanh như vậy, trong một đêm ở Bắc Tân Cương sau tiết Lập Đông.
"Tách."
Lương Nguyện Tỉnh nghe thấy tiếng bèn ngẩng lên, trên đũa cậu còn đang gắp mì, cả dải mì lủng lẳng bên cạnh mặt cậu: "Anh chụp tôi đấy à?"
"Chụp cho em với mì bò một bức." Đoàn Thanh Thâm đặt điện thoại xuống, cười: "Ăn đi."
Sợi mì nào cũng thấm đều lớp nước sốt nâu bóng, độ sánh vừa phải. Thịt bò ngấm gia vị mềm nhừ, rau ăn kèm vừa chín tới. Lương Nguyện Tỉnh đã quên sạch lời tuyên bố hùng hồn sẽ thêm năm muỗng ớt. Lúc này, quán mì nhỏ có hơi chật chội ấy bỗng trở thành một nơi trú ẩn an toàn giữa trời đông giá rét như ngày tận thế. Ăn xong đĩa mì này, cậu chẳng cần bận tâm sống chết ra sao nữa.
"Sao tôi thấy em ăn mì thôi mà cảm động thế?" Ra khỏi quán, Đoàn Thanh Thâm khó hiểu nhìn cậu.
"Rõ ràng vậy sao?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi lại, "Tôi đã rất cố gắng giữ biểu cảm bình thường rồi mà."
"Luyện thêm đi." Đoàn Thanh Thâm nói, "Mua gì uống rồi về khách sạn nhé?"
"Được."
Về đến khách sạn, Đoàn Thanh Thâm không quên trả lời tin nhắn Giang Ý, báo rằng họ đã ăn được mì bò ở quán kia, cậu bạn Lương suýt chút nữa thì đòi ở lại đây luôn. Giang Ý đáp lại bằng một biểu tượng cảm xúc cười đau cả bụng.
Sáng hôm sau, Giang Ý gọi điện đến gần sát giờ làm việc. Cô vốn thuộc tuýp người "có thể gửi email thì đừng nhắn WeChat, có thể nhắn WeChat thì đừng gọi điện, có thể gọi điện thì đừng bắt tôi ra ngoài".
Vì vậy, ban đầu cô và Đoàn Thanh Thâm chỉ liên lạc qua email. Sau đó có việc gấp nên mới chuyển sang WeChat. Lần này, cô gọi điện đến luôn.
8 giờ 32 phút sáng, Đoàn Thanh Thâm đặt túi máy ảnh lên chiếc ghế trống trong quán ăn. Lương Nguyện Tỉnh ngồi đối diện anh, gắp một cái bánh bao với lớp vỏ ngoài thấm đẫm dầu ớt, nói: "Lâu lắm rồi tôi không được ăn loại bánh bao nào mà nhân nhiều dầu như thế này."
Đoàn Thanh Thâm vừa mỉm cười định nói mình cũng vậy thì điện thoại reo. Trên màn hình hiện lên một số lạ, anh do dự một lúc rồi nghe máy: "A lô?... À, biên tập viên Giang, có chuyện gì vậy?"
Lương Nguyện Tỉnh cắn một miếng bánh bao, bị bỏng, cậu ngồi đó xuýt xoa vài cái rồi kiên cường nuốt xuống. Đoàn Thanh Thâm nhíu mày, anh gõ nhẹ lên bàn ra hiệu cậu đừng ăn đồ còn nóng quá.
Sau đó, anh lại nói với Giang Ý trong điện thoại: "Bây giờ chúng tôi đang ở Hami, hôm nay sẽ đi Burqin. Nhưng mà, sao cô lại cần bộ ảnh gấp như vậy?... Hả? Trùng hợp vậy sao? Được rồi, bộ ảnh cần bao nhiêu tấm? ...12 tấm thì hơi khó, nhưng không sao, Tỉnh Tỉnh sẽ chụp cùng với tôi. Được, biên tập viên Giang, tạm biệt."
"Có chuyện gì mà trùng hợp vậy?" Lương Nguyện Tỉnh hỏi.
"Là thế này. À, cảm ơn." Đoàn Thanh Thâm đưa tay ra, nhận lấy hai bát trà sữa nhỏ mà nhân viên phục vụ mang tới. Anh đặt một bát sang chỗ Lương Nguyện Tỉnh, rồi nói tiếp: "Cô ấy cần gấp một bộ ảnh phong cảnh trước cuối tháng này, 12 tấm. Một bộ nghĩa là các tấm ảnh phải đồng nhất về phong cách, màu sắc, bố cục và chủ đề."
"Ồ." Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, điều này cậu hiểu. Nhưng ngay sau đó, cậu nhanh chóng nhận ra có gì đó không đúng, "Trước cuối tháng này? Tháng này chỉ còn nửa tháng nữa thôi mà. Gì mà gấp vậy, chẳng lẽ những ảnh mà cô ấy nhận trước đó bị loại hết rồi sao?"
"Giang Ý có hai nhiếp ảnh gia hợp tác lâu dài, họ cũng làm việc theo cặp như chúng ta. Hai người đó đang ở Tây Tạng." Đoàn Thanh Thâm nói, "Nhưng mà, chiếc drone của họ bị một con đại bàng sải cánh ba mét mổ hỏng, rơi thẳng xuống... núi tuyết Tây Tạng, tìm mãi không ra."
Lương Nguyện Tỉnh há hốc mồm: "Vậy là thẻ nhớ của họ cũng..."
"Cùng chung số phận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!