Chương 3: Từ Tây Hồ* đến Tây Bắc

*) Tây Hồ: Hồ nước ngọt nổi tiếng ở Hàng Châu, Trung Quốc.

Lương Nguyện Tỉnh: "Hay chúng ta đi chụp bình minh đi!"

Đoàn Thanh Thâm: "Ngủ đi."

Lương Nguyện Tỉnh hoàn toàn không ngủ được. Sau khi cậu tốt nghiệp, vì làm ca sĩ hát tại quán bar nên giờ giấc sinh hoạt bị đảo lộn hết cả. Giờ Đoàn Thanh Thâm nằm ngay bên cạnh, cậu lại càng khó ngủ hơn. Lương Nguyện Tỉnh không ngờ Đoàn Thanh Thâm lại trẻ như vậy, mà nói đúng hơn là cậu chưa từng đoán tuổi của người này.

Có một số tác phẩm nhiếp ảnh mang đậm màu sắc câu chuyện, đặc biệt là những bức ảnh chụp bằng ống kính tele*. Nhưng "Đi đến Tây Bắc" không khiến cậu cảm thấy như thể người chụp đã phải trèo đèo lội suối để chờ đợi khoảnh khắc hoàng hôn, mà ngược lại, nó không hề pha trộn bất kỳ cảm xúc nào, cũng không có sự thể hiện cái tôi mãnh liệt.

(*) Ống kính tele: Loại ống kính có tiêu cự dài, thường dùng để chụp ảnh từ xa, làm nổi bật chủ thể và tạo hiệu ứng xóa phông.

Nó chỉ đơn giản là một bản anh hùng ca tĩnh lặng của đại mạc.

Trong bức ảnh, ngay cả những hạt cát bị gió cuốn lên cũng tự do. Nó không kể chuyện, mà chỉ truyền tải một thông điệp: Hãy trở thành một cơn gió tự do tự tại.

Ba năm qua, Lương Nguyện Tỉnh từng tiếc nuối rằng cơn gió này không thể bay ra khỏi màn hình điện thoại. Không ngờ hôm nay, chẳng biết cơn gió quỷ quái nào lại thổi Đoàn Thanh Thâm bay thẳng lên giường cậu.

"Ngủ đi." Cơn gió nhắc lại một lần nữa.

"Ơ." Lương Nguyện Tỉnh chớp chớp mắt trong bóng tối, "Cái này mà anh cũng nhận ra được sao?"

"Ánh mắt cậu mãnh liệt quá." Đoàn Thanh Thâm nói.

"Tên tôi là Lương Nguyện Tỉnh." Cậu đột ngột tự giới thiệu, mặc dù hai ngày trước họ đã xác nhận tên tuổi của nhau rồi.

Đoàn Thanh Thâm nằm cạnh im lặng một lát rồi nói: "Chào cậu, tôi là Đoàn Thanh Thâm."

Kỳ quặc thật đấy.

Nửa đêm nửa hôm ở một homestay trong thị trấn nhỏ, hai người đàn ông xa lạ nằm trên cùng một chiếc giường đã đủ lạ rồi, giờ lại còn tự dưng bắt đầu giới thiệu bản thân?

Sau đó, vì quá mệt mỏi, Đoàn Thanh Thâm đã ngủ thiếp đi.

Anh là người khá giỏi chịu đựng, dẫu sao anh cũng là một bác sĩ phẫu thuật. Nhưng mấy ngày qua, anh đã hoàn thành bước chuyển biến lớn trong đời mình. Và hôm nay cuối cùng anh cũng đã nghiêm túc bước ra khỏi bước ngoặt này, thế nên mới hiếm khi ngủ say đến vậy. Còn người bên cạnh, thôi thì cứ mặc kệ đi.

Đoàn Thanh Thâm tuân theo đồng hồ sinh học. Đúng bảy giờ sáng anh tỉnh dậy một lần, vô thức nghĩ mình phải dậy đi làm, rồi khi kéo chăn được một nửa mới nhớ ra là mình đã nghỉ việc.

Ngay sau đó, anh yên tâm thoải mái ngủ tiếp.

Gần trưa, anh được Lương Nguyện Tỉnh cẩn thận đánh thức bằng tiếng gọi rất nhẹ nhàng.

Có thể thấy rõ Lương Nguyện Tỉnh rất đấu tranh tâm lý khi gọi anh dậy. Cậu mang theo cảm giác tội lỗi tày đình như thể đang làm chuyện đại nghịch bất đạo, nhưng cuối cùng vẫn lay anh tỉnh dậy, nói: "Thầy Đoàn ơi, dậy ăn trưa thôi."

Thầy nào cơ chứ.

"Đừng gọi tôi là thầy Đoàn..." Nghe cứ như thầy bói ấy.

Đoàn Thanh Thâm ráng ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn Lương Nguyện Tỉnh đang ngồi xổm bên giường.

Bữa ăn ở homestay được tính phí riêng, Lương Nguyện Tỉnh đã dậy từ sớm và trả tiền phần ăn của anh rồi. Điều này khiến cho Đoàn Thanh Thâm càng cảm thấy ngại, anh bèn vội vàng chuyển khoản lại cho cậu qua WeChat.

Trong bữa ăn, ông bà chủ hỏi anh định đi đâu, anh trả lời là đến Sơn Đông. Ông chủ vỗ đùi: "Trùng hợp thế!"

Đoàn Thanh Thâm nuốt thức ăn xuống: "Bác cũng đi ạ?"

"Cậu kia." Ông chủ hất hàm về phía Lương Nguyện Tỉnh, "Cậu ấy thất nghiệp rồi, đang đi phượt bằng mô tô, từ Tây Hồ đến tận Tây Bắc cơ."

Lương Nguyện Tỉnh đang ngồi ngay bên cạnh anh. Đoàn Thanh Thâm nhẩm tính khoảng cách từ Tây Hồ đến thị trấn này, rồi hỏi: "Cậu chạy xe được khoảng hai ngày rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!