Chương 29: Last Day on Earth

Nói sinh viên nghệ thuật không giữ được ba thứ là một meme mà gần đây Lương Nguyện Tỉnh hay thấy trên mạng. Thực ra không chỉ có ba thứ đó, còn có cả "làn da không xăm trổ" hay "lá phổi sạch" gì đó nữa.

Đại khái là để miêu tả trạng thái gần như điên loạn của người học nghệ thuật khi học đến cùng. Vậy nên thực ra cậu có thể tránh nhắc đến cái "xu hướng tính dục" cuối cùng kia, thay xu hướng tính dục bằng lá phổi sạch sẽ chẳng hạn. Nhưng cậu không làm thế.

Tay cậu vẫn bị anh nắm chặt, thật ra nó vốn đã không còn lạnh nữa, tay kia cũng vậy. Trong xe, hệ thống sưởi vẫn đang bật. Sau khi đóng cửa sổ, nhiệt độ tăng lên rất nhanh. Lương Nguyện Tỉnh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám chì dày cộm, lúc này sau gáy cậu đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

"Tôi... chỉnh gió điều hòa một chút." Lương Nguyện Tỉnh nói.

"Ừ." Đoàn Thanh Thâm buông tay, đổi sang tay phải giữ vô lăng. Lương Nguyện Tỉnh chỉnh gió ấm nhỏ xuống hai nấc.

Tân Cương đất rộng người thưa, có những đoạn dài không thấy xe nào qua lại. Con đường nhỏ bên dưới gần đường cao tốc cũng hoang vắng như chưa từng có ai đặt chân đến.

Tuyết còn chưa kịp phủ trắng núi đồi, nhiệt độ đêm nay sẽ xuống tới âm 10 độ. Vùng đất Bắc Tân Cương hoang vu giữa mùa đông lạnh giá, được nhiều người coi là hình ảnh nguyên sơ nhất của hành tinh này.

Lương Nguyện Tỉnh lại một lần nữa hạ cửa kính xe xuống, cậu đặt ống kính máy ảnh lên thành cửa, tay giữ chặt ống kính. Đoàn Thanh Thâm hiểu ý cậu, anh chuyển sang làn đường ngoài cùng bên phải, như vậy trong khung hình sẽ không xuất hiện hàng rào chắn màu xanh lá cây của đường cao tốc.

Cậu dùng tốc độ màn trập cao để chụp liên tiếp, sau đó rụt tay lại, vội vàng kéo cửa kính lên. Rồi cậu ngồi co ro ở ghế phụ ôm máy ảnh, lật xem lại ảnh vừa chụp.

Đoàn Thanh Thâm thở dài: "Đừng chụp nữa, ai lại đi mở cửa sổ đón gió ở Bắc Tân Cương vào giữa tháng Mười Một chứ."

"Có phải rất ngầu không?"

"Ngầu."

Đường cao tốc không giống như quốc lộ muốn dừng lại chụp ảnh lúc nào cũng được. Vậy nên có bị lạnh một chút cũng không sao, Lương Nguyện Tỉnh nghĩ vậy.

Đoạn đường phía sau vẫn không gặp một chiếc xe nào, hôm nay đúng là lạ. Tuyến cao tốc Liên Vân Cảng – Khorgas này thường được mọi người đùa là "Cao tốc Liên Hàng" vì toàn là xe tải lớn nối đuôi nhau, nhưng từ khi họ đi qua biển chỉ dẫn lối ra 1B, ngoài chiếc xe tải đang chắn gió phía trước ra thì không hề thấy thêm bất kỳ chiếc xe nào khác.

Bốn phía là vùng hoang vu tĩnh mịch, người dân du mục đã đưa gia súc đến bãi chăn thả mùa đông, còn những du khách đi ngắm cảnh tuyết có lẽ phải đến tháng Mười Hai mới tới. Vậy nên khoảng thời gian này, nơi đây chìm trong im lặng, chỉ có tiếng gió hòa vang cùng nhau.

Xe bon bon chạy về hướng Hami, Lương Nguyện Tỉnh ngồi ở ghế phụ, đặt laptop lên đùi bắt đầu xử lý ảnh. Tài khoản của họ gần đây duy trì nhịp độ cách một ngày đăng một bài, khi thì video, khi thì ảnh.

Trong phần tin nhắn riêng tư có một số người theo dõi gửi tin nhắn đến, rất may là những người theo dõi kênh của họ đều khá bình thường. Nghe nói có một số blogger nhiếp ảnh mới lập tài khoản đã bị người ta buông lời cay độc, mắng chửi họ vì nghi ngờ ảnh phong cảnh là do AI tạo ra.

Lương Nguyện Tỉnh hiếm khi xem tin nhắn, chỉnh xong video, cậu tiện thể ngó qua mục tin nhắn một cái. Đa phần đều hỏi về thiết bị và thông số, cậu không trả lời. Rồi cậu kéo đến phần cuối video đã chỉnh sửa, thêm dòng phụ đề ghi rõ thiết bị, thông số và ngày chụp.

Sau khi đăng video lên thì phải chờ duyệt, cậu ngáp một cái, gập laptop lại.

"Đăng rồi à?" Đoàn Thanh Thâm hỏi.

"Ừm, đang chờ duyệt." Lương Nguyện Tỉnh dụi mắt, "Hơi chóng mặt."

"Chắc là hơi say xe đấy. Đừng nhìn điện thoại nữa, đến trạm dừng tiếp theo tôi dừng lại cho em nghỉ một lát nhé?"

"Không cần đâu."

Kế hoạch hôm nay của họ là qua đêm ở Hami, trên đường đi có quá nhiều đoạn gió ngang nên xe chạy rất chậm. Khi nhìn thấy biển báo "Hami 95KM", bầu trời đã chuyển từ màu xanh thẫm sang màu cam đỏ một cách kỳ diệu, đó là dấu vết cuối cùng của ánh hoàng hôn còn sót lại trên đường chân trời. Lương Nguyện Tỉnh ngồi trong xe giơ máy ảnh lên.

Vì xe hướng về phía Tây nên mặt trời lặn ở ngay trước mắt, tạo hiệu ứng thị giác cực kỳ mạnh mẽ, đáng tiếc là ảnh chụp ra không được đẹp lắm vì xe hơi rung.

Tiếp đó, những dãy núi xa xa chìm vào màn đêm, cả đất trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pha soi sáng con đường phía trước. Ở Tân Cương địa hình rộng lớn, đường cao tốc được xây dựng thẳng tắp, khiến người ta có cảm giác như con đường này có thể chạy mãi đến tận cùng thế giới.

Lương Nguyện Tỉnh khe khẽ ngân nga theo nhạc trong xe, Đoàn Thanh Thâm lái xe vững vàng. Ngoài những biển báo cứ lần lượt lướt qua, thì chẳng còn gì khác để làm mốc.

Đến biển báo "Hami 60KM", xe cộ cuối cùng cũng nhiều hơn, toàn là những xe tải lớn mưu sinh. Ánh đèn thành phố cũng đã hiện ra từ xa.

"Đi ô tô vẫn nhanh hơn thật, đi xe máy chắc phải chậm mất nửa thời gian." Lương Nguyện Tỉnh dựa vào ghế phụ nói.

"Tốc độ của xe máy là tốc độ của niềm vui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!