Chương 28: Ba thứ không giữ được

"Rầm!"

Lương Nguyện Tỉnh đóng sập cửa xe, kéo dây an toàn, ấn vào ổ khóa.

Đoàn Thanh Thâm hắng giọng, chỉnh lại định vị, rồi tranh thủ lúc khởi động xe lén nhìn Lương Nguyện Tỉnh.

Nói cho cùng, chuyện này Lương Nguyện Tỉnh hoàn toàn có thể hiểu được

- cậu đâu phải tên ngốc, sao lại không hiểu ý của Đoàn Thanh Thâm chứ. Chung quy lại, Đoàn Thanh Thâm mong cậu hãy nghĩ cho bản thân mình hơn khi tiếp xúc với người khác. Nhưng đối với Lương Nguyện Tỉnh, đây chỉ là một khoản chi tiêu hợp tình hợp lý trên con đường hợp tác của hai người.

Ban đầu chỉ có một chiếc Leica, rồi Đoàn Thanh Thâm mua thêm chiếc Hasselblad. Hai góc máy tạo ra nhiều thu nhập hơn, có nhiều hình ảnh đẹp hơn. Vậy thì thêm một chiếc Nikon nữa, thiết bị kiểu này, anh mua một lần, tôi mua một lần, thế mới là cộng sự.

Chưa kể câu nói kia của anh là có ý gì, nếu sau này hợp tác với nhiếp ảnh gia khác?

Lương Nguyện Tỉnh càng nghĩ càng tức, cậu thật lòng thật dạ đối xử với Đoàn Thanh Thâm, điều này đã vượt xa mức độ rung động ban đầu mà tấm ảnh ba năm trước từng mang lại.

— Rõ ràng là vậy mà, Lương Nguyện Tỉnh nghĩ, rõ ràng là cậu đã không còn coi Đoàn Thanh Thâm là thần tượng từ lâu rồi. Cậu ngồi ở ghế phụ, bầu không khí trong xe càng lúc càng nặng nề. Nếu cậu có nội công gì đó, chắc giờ này đã tỏa ra khí đen ngùn ngụt rồi.

Thật ra câu "Em không thể đối xử với người mới quen chưa được hai tháng như vậy" của anh là điều mà Lương Nguyện Tỉnh đồng tình, đó như một nguyên tắc sinh tồn. Nhưng điều khiến cậu tức giận nhất là nửa câu chưa nói ra hết: "Nếu sau này em hợp tác với nhiếp ảnh gia khác."

Lương Nguyện Tỉnh tự nhận mình là người trước sau như một. Chiếc đàn piano kia dù không thể tiếp tục chơi cậu cũng kiên trì mười mấy năm, đủ để chứng minh cậu là một người kiên định.

Vậy câu nói đó của Đoàn Thanh Thâm là có ý gì? Rõ ràng cậu đã rất chân thành. Ngày hôm trước ở núi Minh Sa, khi biết anh thật sự vì mình mà đến Tây Bắc, cậu đã vui mừng đến mức nhào tới ôm anh. Ấy thế mà chỉ sau một ngày, hai người lại biến thành mối quan hệ lạnh lùng "mới quen chưa đầy hai tháng"?

Nhưng nói vậy cũng không đúng, quá mâu thuẫn. Hiển nhiên Lương Nguyện Tỉnh có thể cảm nhận được Đoàn Thanh Thâm luôn để tâm và chăm sóc cậu mọi lúc mọi nơi... Vậy thì tại sao anh lại phải nói những lời như vậy? Ài, người ba mươi tuổi, đúng là không thể hiểu nổi tâm tư.

Lương Nguyện Tỉnh thở dài.

Nghe thấy cậu thở dài, người đang lái xe cảm thấy trong lòng lạnh toát. Nhưng anh không biết phải nói gì vào lúc này, cũng chẳng dám nói bừa, sợ nói sai một chữ thì người kia sẽ bảo anh tấp xe vào lề rồi quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.

"Khụ." Đoàn Thanh Thâm lại hắng giọng.

Lương Nguyện Tỉnh do dự hai giây, hỏi: "Anh muốn uống nước không?"

"Có." Đoàn Thanh Thâm chớp lấy cơ hội, "Phiền em lấy hộ."

Lương Nguyện Tỉnh với tay ra ghế sau, mò một chai nước trong lốc nước khoáng dưới sàn. Cậu rút một chai ra, mở nắp và đưa cho anh. Đoàn Thanh Thâm dùng một tay giữ vô lăng, tay kia nhận lấy và uống một ngụm.

"Vậy câu nói kia là có ý gì?" Lương Nguyện Tỉnh cầm chai nước về, nắm chặt trong tay. Cuối cùng cậu vẫn không kìm được mà hỏi. Tuổi hai mươi tư đúng là không biết giữ mồm giữ miệng... Kệ đi, cậu nhất định phải hỏi.

"Câu nào cơ?" Đoàn Thanh Thâm dè dặt hỏi lại.

Chẳng lẽ là câu đại nghịch vô đạo kia...

"Cái câu "Nếu sau này em hợp tác với nhiếp ảnh gia khác" ấy."

Quả nhiên là nó.

"Chỉ là một giả thiết thôi mà..." Đoàn Thanh Thâm tuyệt vọng đáp.

"Sao anh lại nảy ra cái giả thiết đó?" Lương Nguyện Tỉnh lập tức truy hỏi.

Chiếc xe vừa băng qua cầu Tây, vẫn còn chưa rời khỏi nội thành Đôn Hoàng. Từ đường Dương Quan Trung rẽ trái, núi Minh Sa đã ở sau lưng. Đôn Hoàng dường như đã trở thành một bước ngoặt nào đó, những ngày ở thành phố này đều trôi qua thật thoải mái dễ chịu, thế mà ngày rời đi lại xuất hiện vết rạn nứt.

Vậy nên tại sao lại có giả thiết ấy, trong lòng Đoàn Thanh Thâm hiểu rõ, bởi vì chính anh đang thấp thỏm lo được lo mất. Trong lúc mà lẽ ra cả hai nên bàn bạc kỹ càng về cách chi tiêu cho thiết bị trong tương lai, thì tâm trạng bi quan theo bản năng đã khiến cho phản ứng đầu tiên của anh lại là nhắc nhở Lương Nguyện Tỉnh sau này hãy chú ý bảo vệ tài sản cá nhân.

"Tôi..." Đoàn Thanh Thâm ấp úng, "Tôi không biết nữa. Em còn trẻ, rồi em sẽ gặp gỡ nhiều người hơn, trải nghiệm nhiều điều thú vị hơn, vậy nên... Tôi sai rồi, em đừng giận nữa."

"Nhưng nghe anh nói cứ như là muốn giải tán với tôi ấy." Lương Nguyện Tỉnh không muốn nghe cái "vậy nên" phía sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!