Công việc tiếp theo, Giang Ý muốn họ tự do phát huy. Giang Ý là người có con mắt tinh tường, cô biết người nào thích hợp làm bài tập làm văn có đề bài, người nào thích hợp bị ném vào vùng đất không người để phát triển hoang dại.
Đặc biệt là khi cô biết Đoàn Thanh Thâm không đi một mình, vậy thì càng yên tâm hơn —— dù sao ném một thanh niên độc thân đến nơi không mạng không sóng, cô vẫn sẽ phải lo lắng. Nhưng nếu có hai người đồng hành thì tốt hơn nhiều.
"Burqin..." Trong phòng khách sạn, Lương Nguyện Tỉnh nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngón tay cậu lướt trên bàn di chuột, "Wow... Burqin..."
"Lẩm bẩm cái gì đấy." Đoàn Thanh Thâm tắm xong bước ra. Anh nhét một viên sủi vitamin C vào chai nước khoáng, vừa lau tóc vừa đi đến bên bàn, đặt chai nước trước mặt cậu, "Uống nước đi."
Lương Nguyện Tỉnh cần phải bị ép uống nước. Cậu không thích uống nước lọc, nhưng cũng không thể cứ uống nước ngọt mãi. Vùng Tây Bắc khô hanh, uống viên sủi là rất phù hợp.
"Tôi đang xem Burqin đây." Lương Nguyện Tỉnh ngẩng đầu, "Nơi này đẹp quá."
"Đây này." Đoàn Thanh Thâm giơ điện thoại của mình ra trước mặt cậu, "Đài khí tượng bên Burqin đã phát cảnh báo đóng băng đường. Do tuyết rơi nên phần lớn mặt đường đã đóng băng, cho nên cậu phải để xe máy lại Đôn Hoàng, đoạn đường sau đi chung xe với tôi."
Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, "Được, tôi hiểu rồi, ngày mai tìm chỗ gửi xe dưới hầm đi. À, kiểm tra thử xem đơn hàng chuyển phát drone tới đâu rồi."
"Được." Đoàn Thanh Thâm lướt điện thoại, "Mai đến."
Chiếc drone đó là của Đoàn Thanh Thâm. Anh hầu như chưa dùng nó lần nào, sau đó bị mẹ anh cất đi. Mấy hôm trước mẹ anh gọi điện thoại tới, bà ấy về Sơn Đông rồi, nên gọi hỏi Đoàn Thanh Thâm xem ở căn nhà cũ có đồ gì anh cần không, nếu có thì bà sẽ gửi đến. Đoàn Thanh Thâm lúc này mới nhớ ra mình còn có một chiếc drone.
Nghe nói ngày mai nhận được, Lương Nguyện Tỉnh an tâm hơn nhiều. Thực ra cậu cũng sẵn lòng chờ thêm vài ngày ở Đôn Hoàng, dù sao một tuần lễ cũng sẽ qua rất nhanh, mà cậu cảm thấy vẫn còn nhiều nơi chưa chụp được.
"Uống nước đi." Đoàn Thanh Thâm lại giục thêm lần nữa.
Cậu cầm chai nước khoáng lên tu ừng ực, uống một cách sảng khoái. Đoàn Thanh Thâm tấm tắc khen: "Thiếu hiệp, tửu lượng tốt đấy."
Lương Nguyện Tỉnh dùng mu bàn tay lau khóe miệng: "Quá khen, quá khen."
Lúc đầu khi nghe tin con trai nghỉ việc đi chụp ảnh, Uông Khanh Hoa thật sự có cảm giác "ngày này cuối cùng cũng đến". Bao năm qua, bà cũng từng hối hận vì ngày trước đã cùng bố Đoàn Thanh Thâm khuyên con học y. Ban đầu bà thực sự không biết nghề y vất vả đến thế, chỉ nghe người nhà nói "Làm bác sĩ tốt lắm, ổn định, càng già càng được trọng vọng".
Thế nên, đến ngày hôm nay, thời đại thay đổi chóng mặt, con người cũng ngày càng nghĩ thoáng hơn. Bà chỉ nói với con trai một câu: "Con đừng hối hận là được, trên đời không có thuốc hối hận đâu".
Nhưng rồi có người nói với con trai bà rằng, trên đời có thuốc hối hận.
Còn lấy ra cho anh xem, tận mắt chứng kiến.
Ngày hôm sau là ngày thứ tám họ ở Đôn Hoàng. Cuối cùng, họ cũng quyết định đến tham quan danh lam thắng cảnh núi Minh Sa.
Lý do họ chưa đi là vì xe không vào được. Nếu không có xe thì ống kính, chân máy, máy ảnh đều phải vác trên người, rồi còn phải leo núi cát nữa, thật sự quá mất sức. Mà khả năng cao người mất sức sẽ là Lương Nguyện Tỉnh. Cậu không giống Đoàn Thanh Thâm, trước khi đến đây cậu chỉ là một ca sĩ quán bar sinh hoạt đảo lộn ngày đêm, việc rời giường thôi cũng phải mất nửa tiếng.
May thay, từ lúc bắt đầu hành trình đến giờ, thể lực của Lương Nguyện Tỉnh đã được cải thiện đáng kể. Nhưng lần này thì vẫn...
"Đợi... đợi tôi một chút..." Lương Nguyện Tỉnh nắm lấy dây đeo máy ảnh, kéo túi đựng máy ảnh lên trước ngực, "Tôi muốn ngồi nghỉ một lát... Anh Thâm, anh Thâm... Sếp Đoàn, anh đừng đi nữa..."
"Tôi đâu có không đợi cậu." Đoàn Thanh Thâm dở khóc dở cười, nhìn Lương Nguyện Tỉnh vừa dịch từ trên bậc thang sang bên cạnh ngồi xuống, anh giải thích: "Tôi chỉ đang tìm lại góc chụp bức ảnh đó thôi."
"Ảnh nào... À! Bức đó à?" Lương Nguyện Tỉnh quay đầu nhìn anh, ánh mắt sáng rực lên, "Bức "Đi đến Tây Bắc" chụp ở đây sao?"
Đoàn Thanh Thâm gật đầu "Ừ" một tiếng, rồi lại đi lên trên vài bước, nhìn trái nhìn phải, nhưng vẫn thấy không đúng lắm. Anh định gọi Lương Nguyện Tỉnh ngồi đây chờ anh một lát, anh muốn tiếp tục đi lên xem thử. Dù sao cũng nhiều năm rồi, anh thật sự không nhớ rõ góc chụp cụ thể ở đâu. Không ngờ Lương Nguyện Tỉnh đột nhiên hứng thú, cậu đứng bật dậy, bước nhanh đến trước mặt anh.
"Thật sự là ở đây sao?!" Vì quá bất ngờ, Lương Nguyện Tỉnh tiến lại gần, "Tôi còn tưởng sẽ là ở vùng sa mạc không người chứ."
Đoàn Thanh Thâm khẽ lùi nửa bước, lắc đầu: "Khi đó là cậu của tôi đưa tôi tới, chỉ là một chuyến du lịch bình thường thôi, chẳng nghĩ gì đến chuyện vào vùng không người cả. Lúc đó tôi bị trượt môn, bố tôi rất tức giận, tịch thu hết máy ảnh của tôi, cái thì bán, cái thì đem cho. Lúc đó mẹ tôi chưa về nước, bà ấy nhờ cậu tôi dẫn tôi ra ngoài giải sầu."
Lương Nguyện Tỉnh chăm chú lắng nghe: "Thảo nào, sau đó không còn tìm thấy gì về anh nữa."
"Sau đó cậu có tìm tôi sao?" Đoàn Thanh Thâm hỏi.
Lương Nguyện Tỉnh "ừm" một tiếng, ôm túi đựng máy ảnh ngồi xuống bãi cát. Đoàn Thanh Thâm cũng ngồi xuống theo cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!