Chương 2: Chào buổi tối.

Gần homestay nơi Lương Nguyện Tỉnh ở có một cái hồ. Cách đây không lâu, thị trấn này mãi mới có được một đợt giảm nhiệt, mang chút không khí trong lành mát mẻ của mùa thu. Hôm nay có rất nhiều người đến hồ để dã ngoại và tản bộ.

Hôm nay là ngày thứ hai sau khi xuất viện, cậu quyết định ở lại đây thêm vài ngày để dưỡng thương. Chủ homestay rất tốt bụng, khi biết cậu muốn ở lại thêm để dưỡng thương, trưa nay chủ nhà đã nấu một nồi chân giò hầm lớn để bồi bổ cho cậu.

Mặc dù loại phòng cậu đặt đã bao gồm cả bữa ăn, nhưng Lương Nguyện Tỉnh vẫn cảm thấy hơi ngại. Bà chủ nhà hào phóng nói không sao, bà ấy cũng đang thèm chân giò hầm.

Vì bị thương ở chân, buổi chiều Lương Nguyện Tỉnh chỉ ngồi ngẩn người trong sân homestay.

Là thanh niên mới ra trường, trên mặt cậu không giấu nổi cảm xúc. Nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ này của cậu, đôi vợ chồng chủ homestay lập tức mỗi người ngồi một bên, bắt đầu an ủi cậu.

"Sao vậy cháu?" Ông chủ hỏi, "Sao trông buồn thế, cháu đang đi du lịch cơ mà, vui vẻ lên chứ."

Bà chủ tiếp lời: "Đúng đấy, cháu mới hai mươi tuổi đầu, tuổi này đi ăn cỗ chẳng phải mừng phong bì, cười một cái đi."

Bị hai người thi nhau khuyên nhủ, Lương Nguyện Tỉnh phì cười, giải thích: "Không phải đâu ạ, ài... Hai bác xem này."

Vừa nói, cậu vừa mở màn hình điện thoại: "Đây là hình nền điện thoại của cháu. Hôm qua cháu đã gặp được người chụp bức ảnh này rồi."

"Ồ, thế thì tốt quá còn gì."

- Ông chủ nói.

Lương Nguyện Tỉnh tóm tắt lại sự việc cho hai vợ chồng ông bà chủ nghe. Chuyện này nói ra cũng đơn giản, chỉ là bỏ lỡ mất cơ hội gặp mặt rồi thôi.

Nghe xong, hai vợ chồng đồng thanh thở dài một tiếng "Ài—", tiếc quá.

Lương Nguyện Tỉnh cảm thấy vô cùng hối tiếc, sao lúc ở phòng bệnh mình lại không xem kỹ tờ giấy xuất viện kia chứ. Nếu hôm đó cậu chú ý, có khi giờ đây đã kết bạn WeChat với người ấy được rồi.

Nghĩ vậy, Lương Nguyện Tỉnh vỗ mạnh vào đùi mình. Ông chủ vội vàng ngăn lại: "Ấy! Chân cháu đang bị thương đấy!"

"Không sao đâu ạ, cháu bị thương ở bàn chân cơ." Lương Nguyện Tỉnh cười.

Cười được hai tiếng thì cậu không cười nổi nữa. Cậu không biết thủ tục nghỉ việc của bác sĩ như thế nào, vì công việc đầu tiên sau khi tốt nghiệp của cậu là hát ở quán bar. Nghỉ việc ở quán bar rất đơn giản, đồng nghiệp chào một tiếng vào buổi trưa thì buổi tối đã không thấy đến nữa rồi..... Chẳng lẽ Đoàn Thanh Thâm vì chiếc máy ảnh của mình mà khơi dậy lại đam mê nhiếp ảnh sao? Chắc không đến mức đó đâu, cậu nghĩ.

Tối hôm đó, ông bà chủ tổ chức nướng thịt ngoài sân. Có vị khách câu được cá ở trang trại gần đó, mọi người cùng nhau nướng luôn. Cá tươi vừa nướng xong, chỉ cần rắc thêm chút muối và hạt tiêu là đã đủ ngon rồi. Tính cả ông bà chủ, tổng cộng bảy tám người tụ tập ngoài sân trò chuyện rôm rả.

Gió thu dìu dịu thổi về trong đêm thật dễ chịu. Vì Lương Nguyện Tỉnh bị thương ở mắt cá chân, lại còn trẻ tuổi nên mọi người cứ thi nhau nhét xiên nướng và thịt cá vào tay cậu. Kết quả là bây giờ cậu no đến mức đờ người ra, dựa hẳn vào lưng ghế.

"Này!" Bà chủ cười híp mắt, phẩy phẩy tay trước mặt cậu, "Ngẩn người rồi à?"

"Ai da..." Lương Nguyện Tỉnh xoa xoa bụng, "Cháu ăn nhiều quá."

Trong sân dựng vài chiếc đèn sân vườn xinh xắn, hàng rào cũng được quấn dây đèn nhấp nháy, tạo nên một bầu không khí thật tuyệt.

Mọi người từ khắp nơi tụ họp về đây, không quen biết nên khi trò chuyện với nhau cũng chẳng hề giữ kẽ. Người nói một câu, người đáp một tiếng, vừa náo nhiệt vừa thoải mái.

Chỉ là Lương Nguyện Tỉnh cứ không ngừng nghĩ về Đoàn Thanh Thâm, hối tiếc biết bao, vừa hối vừa tiếc. Tiếc đến nỗi lại muốn đập vào đùi, và thế là cậu vỗ lên chân một cái thật mạnh.

"Ấy!" Bà chủ ngăn cậu lại, "Lại đập nữa rồi! Cháu mà cứ đập thế thì biết bao giờ mới khỏi!"

Lương Nguyện Tỉnh mím môi: "Bàn chân cháu mới là chỗ bị thương, không phải đùi."

"Ôi trời, đúng là... trí nhớ của ta tệ thật." Bà chủ uống một ít rượu, cười lắc đầu, "May mà cháu chỉ bị một vết rách, không gãy xương, chứ không thì chắc cháu phải thuê phòng ở đây một tháng đấy."

Lương Nguyện Tỉnh tỏ vẻ đồng tình, mím môi gật đầu.

Vết thương ở bên mắt cá chân trái. Khi ấy cảnh sát giao thông đã cho cậu ngồi lên xe mô tô cảnh sát để đưa thẳng đến phòng cấp cứu. Vết thương chảy máu không ngừng, máu chảy suốt dọc đường.

Lương Nguyện Tỉnh hơi hối hận, dù sao vết thương cũng không cầm máu được, thà không cầm máu nữa mà lấy máy ảnh quay lại thì còn ngầu hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!