Khởi hành từ Ordos, đi theo đường cao tốc Vinh
- Ô, điểm đến tạm thời là Ô Hải.
Đôi khi Đoàn Thanh Thâm quên mất rằng chuyến đi này không cần vội vã. Đây là một kỳ nghỉ không giới hạn, một chuyến đi xa không có kế hoạch cụ thể.
Khi đến trạm dừng nghỉ tại Tứ Thập Lý Lương, trời bắt đầu mưa. Lương Nguyện Tỉnh ngồi trong xe của Đoàn Thanh Thâm, nhìn ra ngoài. Trên cửa kính xe không dán phim cách nhiệt, các giọt nước mưa trườn dài làm méo mó hình ảnh của Đoàn Thanh Thâm đang tiến về phía xe.
"Rầm!"
Đoàn Thanh Thâm ngồi vào xe, đóng cửa lại. Anh đặt túi bánh mì, đồ ăn vặt và nước uống ở ghế sau.
"Tôi cứ nghĩ vùng Tây Bắc khô hạn, ít khi có mưa to thế này." Lương Nguyện Tỉnh đưa cho anh vài tờ khăn giấy.
"Cũng có mưa." Đoàn Thanh Thâm nhận lấy khăn giấy, lau sơ qua mặt và tóc, nói: "Nhưng không mưa lâu đâu. Dự báo thời tiết ghi là bốn giờ chiều sẽ tạnh."
Lương Nguyện Tỉnh nhìn anh với ánh mắt khác lạ: "Hình như chúng ta đâu có việc gì gấp đúng không?"
"... Không." Đoàn Thanh Thâm lấy ra một lon cà phê, anh dừng động tác mở nắp, rồi lặp lại lần nữa, "Không có."
Lương Nguyện Tỉnh nheo mắt lại, giống như một bậc cha chú, cậu gật đầu từ tốn: "Đúng vậy~ Cho nên đừng bận tâm mưa sẽ còn rơi bao lâu nữa."
"Chậc." Đoàn Thanh Thâm lấy lon cà phê lạnh áp lên mặt cậu.
"Á!" Lương Nguyện Tỉnh kinh ngạc nhìn anh.
"Nhóc con mà cũng làm ra vẻ người lớn." Đoàn Thanh Thâm bật nắp lon, uống một ngụm cà phê lạnh.
"Còn người lớn thì có quyền chơi xấu chắc?"
Người lớn nào đó vừa thành công chơi xấu cười đểu một cái.
Trạm dừng nghỉ chật kín người chờ tạnh mưa. Xe tải lớn đỗ ở khu vực rìa ngoài bãi đỗ, còn các xe con đậu thành hàng trước khu nghỉ ngơi dành cho tài xế. Mọi người đều yên lặng đợi cơn mưa qua đi.
Trạm Tứ Thập Lý Lương là một trạm dừng nghỉ khá rộng, mưa lớn rơi lộp độp trên nóc từng chiếc xe. Lương Nguyện Tỉnh cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt đất nhanh chóng đọng lại một lớp nước mỏng, phản chiếu như gương.
Mưa càng lúc càng lớn. Bên cạnh "khu nghỉ ngơi dành cho tài xế, bảy chữ đỏ to "Trạm dừng nghỉ Tứ Thập Lý Lương" trông như sắp bị mưa cuốn trôi màu sắc. Cùng với nó ngẩng đầu ưỡn ngực trong mưa là "Dầu khí Trung Quốc" ở phía bên kia.
Không có ai đi lại bên ngoài, mọi người đều trốn trong khu dịch vụ hoặc trong xe của mình. Chiếc mô tô của Lương Nguyện Tỉnh dựng bên trong trạm xăng, bên ngoài đường cao tốc thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chậm rãi chạy qua.
Mưa lớn đến mức khiến nơi này giống như bị giam cầm trong một màn hình nhiễu sóng. Lương Nguyện Tỉnh dựa vào ghế ngồi ngây người nhìn ra ngoài, hai người đều không nói gì. Những chiếc xe trong bãi đỗ đứng yên như những con thú hoang trên thảo nguyên, bất động dưới cơn mưa như trút nước.
Sau đó, Đoàn Thanh Thâm bất ngờ khởi động xe.
Khoang xe đột nhiên rung lên, Lương Nguyện Tỉnh giật mình, thốt lên: "Đờ mờ!"
"Dọa cậu à?"
"À." Lương Nguyện Tỉnh suy nghĩ một lúc rồi đáp, "Có hơi giật mình."
Đoàn Thanh Thâm cười: "Lần sau trước khi khởi động xe tôi sẽ gửi email hẹn trước cho cậu nhé."
"Được." Lương Nguyện Tỉnh gật đầu, "Giờ hành chính từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối."
"Đi đâu vậy?" Lương Nguyện Tỉnh kéo dây an toàn xuống cài vào.
"Tôi tìm được một cửa hàng bán đồ cắm trại, vừa hay ở ngay bên đường gần lối ra cao tốc phía trước." Đoàn Thanh Thâm nói, anh lái xe qua đó mua ít đồ.
Lương Nguyện Tỉnh hoang mang: "Vậy xe máy của tôi thì sao, không lấy à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!