Chương 16: Bầu trời sao đầu tiên của tuổi 24

Chiếc bánh kem trong hộp chỉ khoảng 4 inch, lớp trên cùng được trang trí bằng bánh Oreo và trái cây. Lương Nguyện Tỉnh đặt cây đàn ukulele sang một bên, cậu dùng hai tay nâng hộp bánh, chăm chú nhìn vào bên trong.

"Sao anh biết sinh nhật tôi... À, anh đã xem giấy tờ nhập viện rồi đúng không." Lương Nguyện Tỉnh tự hỏi tự trả lời.

"Ừ." Đoàn Thanh Thâm gật đầu, "Lúc đó y tá nói cậu không có người nhà đi cùng. Trông cậu còn non trẻ, tôi sợ cậu chưa đủ tuổi thành niên, nên đã kiểm tra ngày sinh trong thông tin nhập viện của cậu."

Lương Nguyện Tỉnh ngẩng đầu, bất lực đáp: "Tôi tốt nghiệp đại học rồi mà."

"Căn cứ vào tình hình phát triển của bọn trẻ bây giờ, vẫn nên xác nhận lại cho chắc."

Lương Nguyện Tỉnh vừa định lấy dĩa xắn miếng bánh Oreo ra thì điện thoại reo. Đoàn Thanh Thâm cầm lấy hộp bánh giúp cậu:

"Nghe điện thoại đi."

Người gọi đến là dì út của cậu, Lương Nguyện Tỉnh vuốt màn hình nghe máy: "Dì ơi~"

Hình như bên dì út đang bật loa ngoài, rất nhiều người đồng thanh hô to với cậu: "Sinh! Nhật! Vui! Vẻ!"

Lương Nguyện Tỉnh phải đưa điện thoại ra xa một chút, rồi cười khổ: "Wow, gì mà rầm rộ thế này dì... Cảm ơn mọi người ha ha ha~ Hình như con nghe thấy giọng cô hai phải không ạ? Hôm nay nhà mình đông vui thế?"

Cô hai là cô hai của em họ cậu. Họ hàng nhà cậu khá gần gũi, nên Lương Nguyện Tỉnh cũng gọi theo.

"Ừ đấy." Dì út nói, "Hôm nay nhà cô hai chuyển từ Christchurch về đây. Đồ đạc vẫn đang trên đường vận chuyển, nên tạm thời ở nhà dì mấy hôm. Còn con thế nào? Hôm nay con ở đâu?"

Lương Nguyện Tỉnh ngước nhìn những ngôi sao, nói: "Hôm nay con đến Nội Mông rồi ạ."

"Ồ!" Dì út rất ngạc nhiên, "Con đã đến tận Nội Mông rồi sao!"

Sau đó, em họ cậu giật lấy điện thoại: "Alo anh! Anh chạy đến tận Nội Mông thật á? Vậy tối nay anh ngủ trong lều Mông Cổ hả? Gọi video đi gọi video đi!"

Lương Nguyện Tỉnh dở khóc dở cười: "Nội Mông đâu phải chỗ nào cũng có lều Mông Cổ đâu. Nghĩ gì vậy. Anh ở khách sạn, khách sạn ở Chiết Giang thế nào thì ở Nội Mông cũng thế ấy."

"Vậy anh cưỡi ngựa chưa?"

"..." Lương Nguyện Tỉnh im lặng một lát, "Tiểu Vũ, anh mới xuống khỏi cao tốc hai tiếng trước thôi."

"Thế à~" Tiểu Vũ nói, "Chúc mừng sinh nhật anh nhé! Anh ăn bánh kem chưa? Giờ này ở chỗ anh còn mua được bánh không? Ban ngày nhớ phải ăn một cái đó!"

"Có bánh kem rồi." Lương Nguyện Tỉnh vừa trả lời em họ vừa nhìn hộp bánh kem trong tay Đoàn Thanh Thâm, "Yên tâm đi."

Đoàn Thanh Thâm vừa lắng nghe Lương Nguyện Tỉnh trò chuyện với người nhà, vừa ngước mắt quan sát bầu trời đêm. Thực ra hôm nay điều kiện chụp ảnh sao trời không tốt lắm, ô nhiễm ánh sáng là một chuyện, phạm vi chiếu sáng của mặt trăng đêm nay cũng rất lớn, 62%.

Có nhiếp ảnh gia từng nói rằng, ánh trăng tròn ảnh hưởng đến bầu trời sao chẳng kém gì ô nhiễm ánh sáng cấp 5. Nếu trăng quá sáng, thì ánh sáng của bầu trời sao sẽ rất hỗn loạn, hậu kỳ cũng không cứu vãn được.

Tuy rằng không có gì là tuyệt đối, cũng có nhiếp ảnh gia vỗ ngực nói "Những người sợ trăng đều là mấy tay yếu bóng vía thôi", nhưng lúc này Đoàn Thanh Thâm chỉ có một vị trí chụp trên ban công nhỏ, lát nữa mây bay đi thì sẽ không thể tránh khỏi ánh trăng.

Lương Nguyện Tỉnh nói chuyện điện thoại với Tiểu Vũ xong, Tiểu Vũ trả điện thoại cho mẹ, dì lại bắt đầu dặn dò.

"Ài—" Lương Nguyện Tỉnh cúp điện thoại, thở phào một hơi, "Nhanh nhanh, đưa bánh kem cho tôi."

Đoàn Thanh Thâm mỉm cười đưa cho cậu: "Cậu với nhà dì út thân thiết nhỉ."

"Đúng vậy." Lương Nguyện Tỉnh ăn một miếng lớn bánh Oreo và kem, "Vẫn luôn rất thân. Tổng công ty dì tôi làm việc ở New Zealand, chồng dì cũng có bà con ở đó. Vừa hay năm nay dì được điều chuyển công tác, nên cả nhà quyết định chuyển hẳn qua đó luôn."

Đoàn Thanh Thâm gật đầu.

Lương Nguyện Tỉnh bổ sung: "Ban đầu họ định đưa cả tôi theo cùng, nhưng tôi không muốn đi."

Cậu lại ăn thêm một miếng nữa. Chiếc bánh kem 4 inch nhỏ xíu chẳng mấy chốc đã hết. Lúc tối Đoàn Thanh Thâm cũng không thể đoán chính xác được họ sẽ xuống đường cao tốc ở thành phố nào. Gần đến Ordos anh mới tìm được một tiệm bánh kem trên app giao đồ ăn. Người ta yêu cầu phải đặt trước, chỉ có bánh 4 inch là có thể làm ngay, nên Đoàn Thanh Thâm chỉ đành mua chiếc bánh nhỏ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!