Chương 14: Cánh cửa lạnh lẽo

Có những người là như vậy.

Ánh mắt họ không hề quyến rũ, dáng vẻ cũng chẳng hề yêu kiều, thậm chí một ngón tay cũng chưa từng động đậy, nhưng chỉ cần liếc nhìn một cái, đã khiến cho người ta cam tâm tình nguyện sẵn sàng đi theo. Đoàn Thanh Thâm nhìn chiếc mô tô phía trước, nghĩ thầm như vậy.

Lốp xe lăn bánh trên con đường mùa thu Bắc Kinh, ra khỏi đường Vành đai 6. Trời chiều lúc hai giờ rất đẹp, Lương Nguyện Tỉnh chạy xe phía trước.

Đoạn đường cao tốc Bắc Kinh

- Khai Phong đi qua chợ đầu mối Tân Phát Địa và công viên Hải Tử bị tắc một lúc, lúc tắc đường Lương Nguyện Tỉnh đẩy kính bảo hộ lên. Tháng Mười là thời điểm dễ chịu nhất ở Bắc Kinh, ban ngày trời se lạnh nhưng không quá rét. Lương Nguyện Tỉnh hơi ngửa đầu, nhìn đám mây tích tụ dày đặc trên bầu trời.

Trong tai nghe của cậu đang phát bài hát "Capital Letters". Giai điệu dạo đầu vừa vang lên, bộ đàm cũng theo đó vang lên. Đoàn Thanh Thâm đang ở làn xe bên cạnh, vị trí hơi lùi về phía sau cậu một chút, nói: "Chia sẻ bài hát cho tôi nghe với?"

"Được thôi." Lương Nguyện Tỉnh lập tức chia sẻ bài hát đang phát cho anh qua WeChat.

Danh sách nhạc của Đoàn Thanh Thâm chẳng thể hiện chút sở thích cá nhân nào, anh chỉ lưu vài playlist kiểu như "100 bài hát thích hợp nghe khi lái xe" do người khác tạo sẵn.

Lúc biết được chuyện này khi đang ăn cơm ở khu dịch vụ, Lương Nguyện Tỉnh suýt nữa thì làm rơi cả đũa.

"Hả——?" Sợi mì của Lương Nguyện Tỉnh rơi tõm xuống bát, "Ý anh là, anh chưa bao giờ tự tạo cho mình một playlist nhạc nào ư?"

Lương Nguyện Tỉnh cảm thấy đây là câu nói hoang đường nhất mà cậu từng nghe thấy trong đời.

"Đúng thế." Đoàn Thanh Thâm vẫn bình thản, "Sao cậu phản ứng dữ vậy?"

"Còn có thể vì sao nữa." Lương Nguyện Tỉnh nói xong câu này, nhưng rồi lại ấp úng mãi không tìm được từ ngữ thích hợp, "Đương, đương nhiên là vì..."

Cậu nói được một nửa thì dừng lại. Đoàn Thanh Thâm không thúc giục, tiếp tục ăn mì. Món mì nước ở khu dịch vụ cũng tạm được, Đoàn Thanh Thâm chậm rãi ăn một miếng. Đồng thời anh không hề cúi đầu xuống, cứ nhìn Lương Nguyện Tỉnh chằm chằm.

Cứ nhìn cậu chằm chằm, là bởi vì Đoàn Thanh Thâm biết lý do cậu ấp úng. Anh không muốn bỏ lỡ biểu cảm thay đổi thú vị của cậu.

Đoàn Thanh Thâm nhai sợi mì, nuốt xuống, rồi lại dùng thìa húp một ngụm canh.

Anh nghĩ Lương Nguyện Tỉnh đang cố lấy lại bình tĩnh sau cơn sốc. Đơn giản thôi, bởi mỗi người đều có cách sống riêng. Lương Nguyện Tỉnh dĩ nhiên cũng ý thức được, thực ra đây chẳng phải là chuyện gì đáng để ngạc nhiên.

"Ờ thì... không phải tôi thấy anh kỳ lạ đâu."

Đoàn Thanh Thâm gật đầu, gắp một miếng dưa muối, nhai rau ráu: "Ừm."

Thật ra anh không để ý Lương Nguyện Tỉnh nghĩ gì, anh không quan tâm. Nhưng lúc này tâm địa xấu xa nổi lên, anh muốn xem Lương Nguyện Tỉnh tìm lời giải thích thế nào.

"Được rồi, thật ra tôi thấy anh có hơi kỳ lạ một chút, xin lỗi anh." Lương Nguyện Tỉnh làm ra vẻ mặt ngoan ngoãn.

Không ngờ cậu lại xin lỗi, khiến Đoàn Thanh Thâm hơi luống cuống. Anh không định bắt Lương Nguyện Tỉnh phải xin lỗi thật, bèn đặt đũa xuống, nuốt nước bọt: "Không sao, tôi đùa thôi, đừng bận tâm, tôi không để ý đâu."

Khu dịch vụ người đến người đi, đường cao tốc Vinh

- Ô nối từ Vinh Thành, Sơn Đông tới Ô Hải, Nội Mông. Cuối tháng Mười, số người tự lái xe đi Tây Bắc ít hơn hẳn đầu tháng. Ít thì ít, nhưng vẫn có, dù sao thì cuối thu cũng vẫn là thu.

Có thể thấy, hầu hết mọi người đều chuẩn bị kỹ trước khi đến Tây Bắc. Có người đã mặc áo khoác chống gió, bởi vì nhiệt độ ngoài trời chỉ còn khoảng 6 độ.

Từ khi rời Bắc Kinh đến giờ, họ đã đi được hơn 8 tiếng đồng hồ, khoảng hơn 500km, tối nay hai người sẽ nghỉ lại ở Ordos*.

(*) Ordos () là một thành phố tại Khu tự trị Nội Mông Cổ, Trung Quốc.

Họ quyết định sẽ ở gần lối ra cao tốc, sau khi ăn xong tại khu dịch vụ thì đổ đầy xăng. Lúc từ cửa hàng tiện lợi của trạm xăng đi ra, điện thoại Lương Nguyện Tỉnh hiện lên cảnh báo gió mạnh cấp độ xanh do đài khí tượng Đông Thắng phát ra.

Lương Nguyện Tỉnh chưa bao giờ để tâm đến cảnh báo gió mạnh. Dù sao cậu cũng là đứa trẻ lớn lên ở Chiết Giang, nơi mà bão giống như họ hàng thân thích, năm nào cũng ghé thăm. Ban đầu cậu còn nghĩ gió cấp 7 chẳng nhằm nhò gì--

"Wow..." Lương Nguyện Tỉnh đưa tay che mắt, rồi quay đầu lại, "Nội Mông cũng có bão riêng của mình sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!