Trong khoảnh khắc ấy, Đoàn Thanh Thâm cứ ngỡ cậu đang niệm chú vào mình.
Nếu không thì tại sao anh lại không thể cử động được?
Người ta thường nói "Tác phẩm chính là con người". Tuy câu này không phải lúc nào cũng đúng, nhưng ba năm qua Lương Nguyện Tỉnh đã xem đi xem lại tác phẩm của anh, ít nhất cậu cũng hiểu được một phần tâm hồn anh.
Lương Nguyện Tỉnh nói xong, cậu nở nụ cười rạng rỡ: "Tôi đi chỉnh ảnh đây."
"Ừ." Đoàn Thanh Thâm ngơ ngẩn gật đầu, "Được... Cảm ơn cậu, cứ dùng máy tính của tôi. Vậy tôi... tôi ra ngoài mua ít đồ ăn mang về."
"Ok." Lương Nguyện Tỉnh đáp.
Đoàn Thanh Thâm thật sự không biết chỉnh sửa ảnh, không phải vì anh không biết dùng phần mềm, mà là vì gu thẩm mỹ về chân dung của anh khá nghèo nàn. Tức là, anh không biết nên chỉnh sửa thế nào để nhân vật vừa tự nhiên vừa đẹp mắt.
Trong lúc Đoàn Thanh Thâm xuống dưới mua đồ ăn, Lương Nguyện Tỉnh dùng máy tính của anh để chỉnh ảnh. Ban đầu, Lương Nguyện Tỉnh còn hơi dè dặt, bởi vì dù sao đây cũng là đồ dùng cá nhân của người khác. Cậu lại còn đang ngồi trước máy tính ở trong một căn phòng kín mít, cảm giác chạm vào chuột cũng hơi kỳ lạ, cứ như đang xâm phạm lãnh thổ của người khác vậy.
Nhất là khi máy tính này có thông báo email mới, nó sẽ hiện thẳng tiêu đề email lên.
May mà không phải email riêng tư, chỉ là thông tin từ bệnh viện của Đoàn Thanh Thâm.
Nhưng nghĩ theo một hướng khác, việc anh có thể yên tâm thoải mái để cậu và máy tính ở chung một phòng như vậy, chứng tỏ người này chẳng có gì phải giấu. Lương Nguyện Tỉnh tự nhủ, rồi tiếp tục chỉnh ảnh.
Sau khi nén và gửi một nửa số ảnh gốc đã cắt cho Khương Dư, cậu bắt đầu chỉnh sửa. Công việc chỉnh ảnh khá dễ dàng, bởi vì ảnh gốc đã rất đẹp rồi. Với con mắt thẩm mỹ tuyệt vời của Đoàn Thanh Thâm, anh đã chọn góc những chụp rất ấn tượng cho Khương Dư. Khâu hậu kỳ nhờ vậy mà nhẹ nhàng hơn.
Lương Nguyện Tỉnh cố tình giữ lại bức ảnh váy đen lấp lánh để tự mình chỉnh chứ không gửi cho Khương Dư. Thật ra cậu cũng có một chút tư tâm, vì cậu cảm thấy đây là bức ảnh đẹp nhất.
Sau khi cắt, bức ảnh trở thành bố cục dọc, nhân vật hơi nhỏ nhưng rất hài hòa. Lương Nguyện Tỉnh nhất thời không biết bắt đầu từ đâu, không biết nên chỉnh từ chỗ nào... Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu xóa mấy viên đá nhỏ không cần thiết ở tiền cảnh, phóng to sửa lại phần đuôi váy, rồi lại dừng lại.
Bởi vì bức ảnh quá hoàn hảo, ngay cả sợi tóc dính trên má nhân vật cũng khiến người ta cảm thấy góp phần tăng thêm cảm xúc. Đến nỗi Lương Nguyện Tỉnh nhìn bức ảnh này hơn mười giây rồi mới chợt nhận ra – đây là ảnh cưới mà nhỉ, nhưng cả bức ảnh lại trông u ám và buồn bã quá.
Vừa hay, lúc cậu chỉnh sửa xong tấm ảnh cuối cùng, cửa kêu "tít" một tiếng, quẹt thẻ mở ra. Đoàn Thanh Thâm đã về.
"Tôi mua đại một ít đồ ăn." Đoàn Thanh Thâm nói, "Sủi cảo nhân cá thu, không biết cậu có quen ăn không."
"Cá gì cơ?"
"Cá thu."
"Cái gì nhân cá thu cơ?" Lương Nguyện Tỉnh ngơ ngác.
"Sủi cảo."
Lương Nguyện Tỉnh trố mắt nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ "anh mua thứ gì lạ đời thế".
Hiển nhiên là Đoàn Thanh Thâm nhìn ra được, anh giải thích: "Sủi cảo cá thu nghe có vẻ lạ, nhưng ở đây người ta hay làm nhân các món ăn bằng thịt cá lắm. Cá thu này, cá đù vàng này... Giống như vùng Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên người ta hay ăn nộm rau diếp cá ấy, cậu thử xem."
Nghe anh nói cứ như thể đã từng sống ở đây khá lâu vậy. Nhưng Lương Nguyện Tỉnh vẫn hơi do dự, cậu cẩn thận liếc nhìn Đoàn Thanh Thâm rồi gập máy tính lại, nhích sang một bên.
"Tôi cứ tưởng anh là người Chiết Giang." Lương Nguyện Tỉnh nói, "Nếu không tôi sẽ lấy món "Bánh trứng cuốn cá chua Tây Hồ" ra để phản công anh đấy."
"..." Đoàn Thanh Thâm lặng đi trong giây lát, rồi anh đặt mấy túi đồ xuống, "Tôi còn mua thêm vài thứ khác."
Một ít gà rán, những món mà đa số mọi người đều ăn được, sữa chua, nước uống, vài loại snack thường thấy trong cửa hàng tiện lợi, và băng dán cá nhân chống thấm.
Đoàn Thanh Thâm ngồi xuống, nói: "Băng dán cá nhân mua ở cửa hàng tiện lợi. Ngày mai sau khi đám cưới kết thúc tôi sẽ đưa cậu đi mua thêm ít thuốc thường dùng."
Ý anh là muốn cậu mang theo. Đi phượt xe máy mấy nghìn cây số, chuẩn bị ít thuốc men phòng thân luôn là điều nên làm. Lương Nguyện Tỉnh "Ồ" một tiếng, rồi gắp một chiếc sủi cảo. Hình như câu nói trước đó của cậu đã bị bỏ qua, giống như một cặp vợ chồng rạn nứt tình cảm, ăn ý phớt lờ những cuộc đối thoại không liên quan đến cuộc sống hàng ngày.
Lương Nguyện Tỉnh nếm thử một chiếc sủi cảo cá thu. Với cậu thì nó hơi lạ, bởi vì trước giờ trong các món như hoành thánh sủi cảo cậu chỉ toàn ăn nhân tôm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!