Chương 59: NT 6: Dòng thác đổ vào ngọn lửa, há có điều gì không thể dập tắt.*

(*) Câu nói trích trong "Lương thư

- Vũ Đế kỷ thượng", được ví von với việc dùng sức mạnh to lớn để tiêu diệt kẻ địch.

Phần nhạc nền luôn là một điểm nhấn độc đáo trong các video của họ, đây là nhận xét của rất nhiều khán giả.

Có những bản nhạc tự nó đã khơi gợi hình ảnh, chẳng hạn khi nghe "Yumeji's Theme", người ta sẽ nhớ đến những bộ phim Hồng Kông cũ, thậm chí còn có thể hiện lên vài câu thoại quen thuộc. Do tính chuyên nghiệp nên Lương Nguyện Tỉnh rất kén chọn nhạc nền. Đôi khi một video đã chuẩn bị xong mọi thứ chỉ thiếu mỗi nhạc nền, cậu có thể cau mày ngồi trước máy tính suốt mấy buổi chiều để chọn nhạc.

Đoàn Thanh Thâm mặc một bộ đồ ở nhà màu nhạt, mang đến cho cậu một cốc nước ấm có thả vài lát chanh, anh cúi xuống nhìn con mèo đang cuộn tròn ngủ trên đùi cậu, nói: "Nghỉ ngơi một chút đi, em nhìn màn hình cả chiều rồi."

"Ừm." Lương Nguyện Tỉnh miệng thì ừm, nhưng mắt thì lại chẳng rời đi chút nào. Cậu cầm cốc nước lên uống một ngụm rồi nói: "Anh bế Lưu Lại đi đi, trời lạnh thế này mà em sắp bị nó ủ nóng rát cả đùi rồi."

Đoàn Thanh Thâm cúi người, chọc nhẹ vào đầu Lưu Lại: "Tỉnh, tỉnh, dậy đi dạo với ba nào."

Lưu Lại còn chưa kịp mở mắt thì người tên "Tỉnh Tỉnh" kia đã nhìn anh đầy nghi ngờ: "Anh đã lên kế hoạch cho câu nói này bao lâu rồi?"

Dạo gần đây do sân của xưởng dệt đang được cải tạo, làm mới lại bồn hoa, làm đường xi măng, chỗ đậu xe và đèn đường, khắp nơi đều ồn ào tiếng búa đập, vậy nên họ đành tạm thời đưa Lưu Lại về nhà Lương Nguyện Tỉnh ở Hàng Châu.

Lưu Lại cuối cùng cũng mơ màng mở mắt ra, lúc Đoàn Thanh Thâm bế nó lên...

"Chà, con mèo dài thật đấy." Lương Nguyện Tỉnh ngạc nhiên thốt lên, "Sao nó lại lén lút lớn thế này nhỉ."

"Nó ngày càng giống em rồi, bữa nào cũng muốn ăn không dưới một cân thức ăn, không lớn thêm mới lạ." Đoàn Thanh Thâm dở khóc dở cười, "Em cũng thế đấy, nhạc nền để tối chọn tiếp, giờ xuống đi dạo chút nào."

Lương Nguyện Tỉnh ngả người ra lưng ghế vươn vai, "Ưm—" một tiếng thật dài, nói: "Không muốn đi."

Đoàn Thanh Thâm nhíu mày: "Sau khi gãy xương cần phải vận động để phục hồi, ra ngoài tắm nắng đi."

"Nhưng em không muốn động đậy gì cả." Lương Nguyện Tỉnh để đầu tựa lên mép lưng ghế.

"Một là anh bế em xuống, hai là để Lưu Lại cõng em xuống." Đoàn Thanh Thâm đùa.

"Nhưng bên ngoài lạnh lắm." Lương Nguyện Tỉnh lại than thở.

"..." Đoàn Thanh Thâm thở dài.

Hai tháng trước, khi họ theo chân đội khảo sát núi lửa ở đảo Saunders, Lương Nguyện Tỉnh không may trượt chân ngã ở đoạn đường gần lên đến đỉnh núi, khiến mắt cá chân ngoài của cậu bị gãy xương.

Chính là nội dung video mà cậu đang chọn nhạc nền lúc này: Vĩ độ 57 độ Nam, đảo Saunders ở Nam Đại Tây Dương, hồ dung nham núi lửa thứ tám trên thế giới.

Leo lên ngọn núi lửa đó quả thực không phải là chuyện dễ dàng. Đoàn thám hiểm gồm năm thành viên đội khảo sát khoa học, hai chuyên gia leo núi, ba người từ tạp chí địa lý và hai nhiếp ảnh gia, cộng thêm thuyền trưởng và thủy thủ phụ trách hậu cần không tham gia leo núi. Đây là đội hình hoàn hảo xét về kinh nghiệm leo núi lẫn khả năng sinh tồn ngoài trời. Thế nhưng, kế hoạch của con người dù có hoàn hảo đến đâu thì cũng không thể chống chọi lại với những cơn gió tuyết bất chợt ập đến từ thiên nhiên.

Để có được góc quay đẹp, Đoàn Thanh Thâm và Lương Nguyện Tỉnh đã luôn đi ở bên cạnh đội. Hai người họ không buộc chung dây thừng với mọi người, mà chỉ buộc chung hai người với nhau.

Quần đảo Nam Sandwich gần Nam Cực là nơi sinh sống của vô số động vật hoang dã. Những con hải âu mày đen dưới chân núi lửa dõi theo nhóm người mà chúng cho là có phần không biết lượng sức mình

- thời tiết thế này mà các người định làm gì đây.

Trên thân núi lửa là lớp băng đông cứng hình thành từ sự tích tụ của gió tuyết qua nhiều năm tháng, mặc dù bản thân ngọn núi lửa chỉ cao khoảng 900 mét, nhưng thời tiết khắc nghiệt tột độ của nó mới là trở ngại lớn nhất. Máy quay hành trình của họ gần như phải dí sát vào đối tượng quay trong vòng hai bước chân mới có thể ghi lại hình ảnh rõ ràng, nếu không thì tất cả chỉ là một màn sương trắng xóa.

Cơn gió mạnh tới gần 50 hải lý trên giờ liên tục thổi tung tuyết tích tụ trên thân núi. Những người leo núi chỉ cần dừng lại nghỉ ngơi một lát là sẽ lập tức bị phủ đầy vụn băng và tuyết. Mọi người dù đứng đối diện nhau cũng phải hét lên để trao đổi, nhưng đến lúc cuối cùng thì chẳng còn nghe thấy gì nữa, ngay cả tiếng đinh giày của mình c. ắm vào mặt băng cũng không nghe rõ, chỉ cảm thấy từng cú giậm chân ngày càng nặng nề hơn.

Lương Nguyện Tỉnh cúi đầu nhìn xuống mắt cá chân phải của mình, cậu đã hồi phục khá tốt, gần như đã hết sưng và cũng không còn đau nhiều nữa.

Lúc đó Lương Nguyện Tỉnh cần một cú máy dài, lia từ chuyên gia leo núi dẫn đầu đoàn xuống từng người một. Khi trong khung hình xuất hiện cận mặt của người dẫn đầu, điều đó có nghĩa là người quay phim đang ở vị trí cao hơn người dẫn đầu, hơn nữa người quay phim chỉ có một tay cầm gậy leo núi, tay còn lại đang cầm máy quay.

Quá trình quay phim diễn ra tương đối thuận lợi, dù có vài lần cậu suýt vấp ngã nhưng đều được Đoàn Thanh Thâm đỡ kịp thời. Mặc dù mọi người đều mang vác vật nặng để tăng trọng lượng cơ thể, nhưng trước những cơn gió mạnh, họ vẫn bị lắc lư như cây cỏ. Khi hoàn thành cảnh quay người cuối cùng trong đoàn leo núi, Lương Nguyện Tỉnh hơi thả lỏng. Cậu định đưa tay lên kéo mặt nạ để thở một chút, thì đột nhiên đinh giày leo núi bị trượt—

May thay, cậu phản ứng rất nhanh, ngay lập tức rút rìu băng ra và cắm mạnh vào mặt băng. Cùng lúc đó, Đoàn Thanh Thâm phát hiện cậu bị ngã, trước khi dây an toàn căng ra, anh đã kịp nắm chặt lấy dây, ngồi xổm xuống và kéo cậu lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!