Lương Nguyện Tỉnh vòng vo một hồi rồi lại trở về điểm xuất phát của chuyến đi, cậu không có nhiều cảm giác bồi hồi khi gần về quê nhà. Sau khi về nhà đặt hành lý xuống, cậu mở van nước và điện, hai người cùng nhau dọn dẹp qua một chút.
Nhà cửa không bừa bộn lắm, trước khi đi Lương Nguyện Tỉnh đã phủ khăn chống bụi lên tất cả đồ đạc. Căn nhà được thiết kế dạng thông tầng, tầng dưới thì bật máy hút bụi, còn hai người cùng nhau lau tầng trên, lau tay vịn cầu thang và lan can. Phòng cậu và phòng em họ được ngăn cách bởi phòng đàn.
Lương Nguyện Tỉnh mở cửa phòng đàn, nói: "Trước đây có một khoảng thời gian, mỗi ngày trước khi vào phòng đàn em đều phải chuẩn bị tâm lý rất lâu. Trong lòng thì chống cự, lý trí thì thúc đẩy, cảm giác như có hai con người trong cơ thể đang giằng co nhau tiến về phía cây đàn piano. Cuối cùng khi ngồi xuống ghế đàn thì đã chẳng còn chút sức lực nào."
Thế nhưng còn chưa đợi Đoàn Thanh Thâm nói gì để an ủi, cậu đã "rầm" một tiếng đóng cửa phòng đàn lại: "Đi thôi."
"?" Gió từ cú đóng cửa thổi bay cả tóc mái của Đoàn Thanh Thâm, anh bật cười: "Đờ mờ, anh còn đang định nghiêm túc an ủi em một phen đấy."
"Vào phòng em đi." Lương Nguyện Tỉnh nói.
Việc đầu tiên cậu làm khi bước vào phòng là mở cửa sổ thông gió. Căn phòng sáng sủa sạch sẽ, một hộp đàn guitar tựa ở góc tường, chiếc giường đơn được phủ một lớp vải chống bụi, bên cạnh đèn bàn trên tủ đầu giường có một mô hình Iron Man nhỏ.
Trên giá sách của Lương Nguyện Tỉnh bày rất nhiều cúp, thiếu nhi, thiếu niên, thanh niên, đủ loại giải đấu lớn nhỏ mà Đoàn Thanh Thâm từng nghe qua hoặc chưa từng nghe qua. Bên trong tủ sách hầu hết đều là các bản nhạc, có những quyển hiển nhiên là đã được luyện tập lâu ngày đến mức gáy sách đã bị nứt ra.
Lương Nguyện Tỉnh mở cửa sổ xong thì dựa vào cạnh bàn học, khoanh tay nhìn anh quan sát căn phòng của mình, hỏi: "Thấy sao?"
"Khá dễ thương."
"Khá bình thường." Lương Nguyện Tỉnh sửa lời anh, "Em vốn lười vận động, lúc không luyện đàn thì nằm trong phòng đọc truyện tranh. Có mấy lần dì rủ bọn em ra ngoài chơi, em toàn hỏi là liệu có thể không đi được không, em ở nhà trông nhà. Em họ em là người rất sợ giao tiếp, vừa nghe nói có thể làm vậy, nó lập tức bảo nó cũng không đi nữa."
Đoàn Thanh Thâm mỉm cười, chỉ vào mấy tấm ảnh dán trên cửa tủ sách, hỏi: "Đây là em họ em à?"
"Ừ, Hà Trác Vũ. Ban đầu đáng lẽ nó sẽ cùng em đồng cam cộng khổ học đàn, nhưng nửa đường nó lại bỏ em mà đi, làm đồ thủ công đâm rách mấy ngón tay, bị bỏng đến mức không còn một mảnh da lành lặn." Lương Nguyện Tỉnh bật cười, "Nhưng bây giờ đã khá hơn nhiều rồi, muốn đặt nó làm trâm cài tóc còn phải chờ xếp lịch nữa."
Lúc tìm đồ ngủ cho Đoàn Thanh Thâm, Lương Nguyện Tỉnh lôi ra một cái hộp bánh quy bằng thiếc. Cậu đã quên mất bên trong đựng gì. Những chiếc hộp thiếc đựng bánh quy hay bánh trung thu thường được dùng làm "két sắt" mini hoặc hoặc hộp đựng kim chỉ trong nhiều gia đình. Hộp thiếc này của Lương Nguyện Tỉnh thì chứa đầy những món đồ cũ.
Vài chiếc cúc áo dự phòng trên đồng phục học sinh, cặp kính tròn tròn mà cậu từng đeo để chỉnh thị lực hồi bé, mấy viên bi thủy tinh, và những cục tẩy đủ hình thù kỳ lạ.
Thấy có mấy tấm ảnh, Đoàn Thanh Thâm đưa tay lấy ra.
Lương Nguyện Tỉnh bé xíu trong bộ vest, cậu ngồi trên ghế đàn piano được kê cao, chân còn không chạm đất. Một tấm khác là lúc cậu lớn hơn một chút, đang ôm một bó hoa cúi chào khán giả sau buổi biểu diễn.
Còn có ảnh cậu ngồi thuyền trên Tây Hồ, ảnh tốt nghiệp cấp hai, tốt nghiệp cấp ba... Mấy món quà tặng kèm từ các tạp chí truyện tranh mà cậu mua thời còn đi học, cuốn sổ tay bạn bè, mô hình xe máy... và 175 tệ tiền mặt.
"Vãi, có cả tiền nữa à?" Lương Nguyện Tỉnh kinh ngạc, lấy hết ra, "Hồi bé em còn biết cả giấu tiền cơ đấy?"
"Giấu xong rồi quên luôn nhỉ." Đoàn Thanh Thâm nói, "Cái đầu nho nhỏ này đúng là chẳng thèm nhớ gì đến tiền."
Lương Nguyện Tỉnh quay sang nhìn anh: "Nói chuyện tử tế chút đi, bây giờ anh đang ở nhà em đấy. Ban quản lý biết nhà em di cư rồi, em cũng chẳng cần phi tang xác đâu."
Tối đó, họ mang 175 tệ này đi ra ngoài ăn một bữa, cảm ơn bé Lương Nguyện Tỉnh đã mời họ một bữa thịnh soạn. Những ngày gần đây ở Hàng Châu đã dần lạnh hơn nhiều, mấy hôm trước có mưa, lá cây ngân hạnh rụng đầy đất bị nghiền nát đến mức gần như thấm vào gạch lát đường.
Càng gần Đông chí, mặt trời càng lặn sớm. Gương chiếu hậu của xe taxi bao trọn cảnh hoàng hôn giữa những tòa nhà. Hoàng hôn buông xuống thành phố, mặt trời khuất sau cây cầu vượt, nhưng thành phố vẫn rực sáng trong đêm. Ánh sáng đó đã không còn giống ánh đèn cầu vồng của KTV thuở xưa, mà là thứ ánh sáng phát ra đúng với chức năng của nó. Ánh đèn văn phòng nơi mọi người đang tăng ca trong các tòa nhà, ánh đèn của những chiếc xe dịch vụ chạy 24/24 trên đường, ánh lửa bốc lên từ những chiếc chảo xào đang được đảo liên tục trong các con hẻm. Những ánh sáng ấy chính là nhiên liệu của đô thị loài người.
Lương Nguyện Tỉnh dẫn Đoàn Thanh Thâm đến một quán ăn nhỏ mà cậu rất thích, khá may mắn là hôm nay quán không đông khách.
"Bình thường giờ này đến là phải xếp hàng chờ đấy." Lương Nguyện Tỉnh đặt túi đựng máy ảnh lên chiếc ghế bên cạnh, "Trên mạng toàn nói Hàng Châu là sa mạc ẩm thực, nhưng em thấy cũng được mà, quán ăn ngon vẫn rất nhiều. Ngày mai em dẫn anh đi ăn mì xào Hàng Châu nhé, hôm nay ăn... gà tơ rang, cá sủ chiên."
Lương Nguyện Tỉnh đưa điện thoại cho anh: "Anh xem qua menu đi."
Quán không lớn, có hai tầng. Nhân viên phục vụ đi lên xuống cầu thang tạo nên tiếng vang "đùng đùng", rồi chạy đến cửa sổ nhà bếp giục món gì đó. Tiếng địa phương Giang Nam cộng với tốc độ nói siêu nhanh nghe như một cuộc trò chuyện được mã hóa.
Đoàn Thanh Thâm nói: "Anh sắp không hiểu tiếng Hàng Châu nữa rồi."
Lương Nguyện Tỉnh đáp lời: "Cậu phục vụ đang càu nhàu với đầu bếp là chậm như rùa, câu sau thì bảo là giúp cái coi, ngớ ngẩn à, khách giục mệt sắp chết rồi."
Ăn xong, họ đeo máy ảnh đi dạo trên vỉa hè. Hàng Châu là một thành phố du lịch cực kỳ nổi tiếng, nhiều năm qua các tác phẩm nhiếp ảnh về nơi đây gần như có thể ghép thành một bản đồ toàn cảnh thành phố hoàn chỉnh. Nơi này rất dễ chụp, nhưng cũng rất khó để chụp đẹp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!