Ánh mắt Lương Nguyện Tỉnh thoáng chút bối rối... Cậu thường được khen là đẹp trai, mọi người xung quanh vẫn hay gọi cậu là "cậu đẹp trai" các kiểu. Nhưng bản thân cậu lại không mấy để tâm, chỉ coi như mọi người khách sáo vậy thôi.
Bị Đoàn Thanh Thâm khen trực tiếp như vậy, mặt cậu chợt thấy hơi nóng lên. Cậu vội vàng bước ra khỏi quán ăn. Gió đêm ở thành phố biển suýt chút nữa thổi bay cả chiếc mô tô của cậu, huống chi là chút nhiệt độ nhỏ nhoi trên mặt này.
Đoàn Thanh Thâm chia sẻ địa chỉ khách sạn qua WeChat cho cậu. Tuy đã qua đợt cao điểm du lịch Quốc khánh, nhưng thành phố ven biển luôn không thiếu khách du lịch, xe cộ trên đường lúc nào cũng đông đúc. Vậy nên vẫn cần biết địa chỉ để tránh lạc nhau. Lương Nguyện Tỉnh điều chỉnh lại định vị, nói với Đoàn Thanh Thâm qua bộ đàm: "OK rồi".
Ăn uống no nê, vừa tận hưởng làn gió mát vừa lái xe dọc bờ biển. Lái xe vào ban đêm theo sau một chiếc xe khác là cách thoải mái nhất, chỉ cần theo đuôi xe phía trước là được. Người ta đi đâu mình cứ đi theo đó, rẽ trái rẽ phải, giảm tốc hay dừng lại, thậm chí không cần nhìn biển báo giới hạn tốc độ cũng được, bởi vì Đoàn Thanh Thâm luôn giữ xe chạy ở tốc độ an toàn.
Khách sạn nằm trong trung tâm thành phố, Đoàn Thanh Thâm dẫn cậu đi đường vòng để tránh đoạn đường cấm xe máy, khoảng nửa tiếng sau thì đến nơi. Đoàn Thanh Thâm lấy lý do "nhờ cậu giúp việc" nên cũng không tính tiền khách sạn của Lương Nguyện Tỉnh, điều này khiến cậu cảm thấy hơi ngại.
Cậu ôm mũ bảo hiểm, nhìn Đoàn Thanh Thâm đang lục tìm gì đó trong vali, rồi ngồi xổm xuống thở hổn hển, hỏi: "Anh Thâm, tôi có cần thay bộ đồ khác không?"
"Không cần." Đoàn Thanh Thâm không quay đầu lại, "Bộ đồ bảo hộ này rất đẹp."
Lương Nguyện Tỉnh cúi xuống nhìn mình: "Nhưng hơi bẩn rồi."
Đi xe máy năm trăm cây số đâu phải chuyện đùa, bụi bặm thì khỏi nói, còn bị dính đầy bùn đất nữa.
Đoàn Thanh Thâm: "Cậu đừng có phủi hết đi, để lại mấy vết bùn đất đó mới có hiệu ứng."
Lương Nguyện Tỉnh nhét khăn giấy ướt trở lại túi.
Địa điểm chụp hình chính là bãi đỗ xe dưới tầng hầm của khách sạn.
"Không phải nói là chụp cảnh đêm sao?" Lương Nguyện Tỉnh thắc mắc.
"Ánh sáng bên ngoài lộn xộn quá." Đoàn Thanh Thâm cầm máy ảnh, quan sát màn hình, "Còn bãi biển thì không cho xe máy chạy vào."
Vừa nói, Đoàn Thanh Thâm vừa bước qua lại để điều chỉnh khung hình. Anh bảo Lương Nguyện Tỉnh cứ đứng yên ở lối đi trong bãi đỗ xe. Bãi xe rất yên tĩnh, nếu có xe đến họ sẽ nghe thấy tiếng, lúc đó tránh đi là được.
Lương Nguyện Tỉnh đứng đó, cảm thấy mình hơi ngốc nghếch. Tay cậu kẹp chiếc mũ bảo hiểm, mắt cứ thế nhìn theo Đoàn Thanh Thâm. Đoàn Thanh Thâm hiển nhiên đã vào trạng thái tập trung, anh chỉ nhìn vào khung ngắm của máy ảnh. Trong khung hình thế nào thì thế giới đối với anh chính là thế ấy.
"Đi bật đèn pha xe máy lên, chiếu vào chỗ cậu đang đứng, rồi quay lại vị trí cũ."
"Được."
Lương Nguyện Tỉnh bật đèn xe rồi lùi lại về chỗ cũ. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào cậu, tạo nên một đường viền sáng hoàn hảo trong khung hình của hầm để xe tối tăm.
Sau khi có nguồn sáng, Đoàn Thanh Thâm lại điều chỉnh thông số, nói: "Mắt nhìn xuống đất, nhưng đừng cúi đầu. Đổi tay cầm mũ bảo hiểm, thả lỏng lưng."
"Như vậy được không?" Tuy anh bảo thả lỏng, nhưng Lương Nguyện Tỉnh vẫn cảm thấy mình rất cứng nhắc.
"Ok đấy." Đoàn Thanh Thâm khích lệ cậu, "Bây giờ cậu đi về phía xe máy, đi tự nhiên thôi."
Dù nói là đi tự nhiên, nhưng trong tình huống này thật sự rất khó để bước tự nhiên được. Lương Nguyện Tỉnh không phải người mẫu chuyên nghiệp, biết có ống kính đang chĩa vào mình khiến cậu khó tránh khỏi căng thẳng. Đúng như dự đoán, Đoàn Thanh Thâm khẽ bật cười.
Lương Nguyện Tỉnh nhíu mày nhìn qua.
"Đừng nhìn ống kính." Đoàn Thanh Thâm vẫn chăm chú vào màn hình máy ảnh, "Cứ tiếp tục đi."
Tiếp theo là một loạt ảnh chụp liên tục. Đoàn Thanh Thâm quỳ một gối xuống đất, nhấn nút chụp như bắn súng liên thanh.
Anh không hề tâng bốc, ảnh thật sự rất đẹp. Tường của hầm để xe có màu xanh đen đậm khá phổ thông, nhưng hai hàng xe đậu ở đây tình cờ cũng đều là màu đen. Bộ đồ bảo hộ màu đen của Lương Nguyện Tỉnh, chiếc mô tô màu đen, cộng thêm góc chụp nghiêng từ bên cạnh của Đoàn Thanh Thâm, khiến cậu trông như hiệp sĩ bóng đêm đang tiến về phía con chiến mã đen của mình.
Phía trên đầu là những đường ống màu xám đen, hơi cũ kỹ. Chủ thể được chiếu sáng tạo thành đường viền rõ nét, dựng nên một bố cục mà Đoàn Thanh Thâm rất hài lòng.
"Dùng ngón tay chạm vào đèn xe." Đoàn Thanh Thâm bảo.
Bụi bám trên găng tay xe máy của Lương Nguyện Tỉnh lộ rõ dưới ánh đèn. Đoàn Thanh Thâm tìm lại được cảm giác quen thuộc, có hơi chìm đắm vào đó. Anh tiếp tục chỉ đạo Lương Nguyện Tỉnh: "Đội mũ bảo hiểm vào, chuẩn bị lên xe, cậu đi về phía xe..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!