Chương 47: Ba ngàn chín trăm cây số

Ngày 30 tháng Mười Một, đúng 12 giờ trưa, Thanh Sơn Tỉnh đăng tải một video mới.

Video bắt đầu bằng cảnh trong lều.

"Ngón số một tay trái đặt vào dây 1 ngăn 3. Hahahaha, không, không, quên nói với anh, ngón số một không phải là ngón cái, mà là ngón trỏ..."

"Ngón số một không phải ngón cái, mấy nhóc sinh viên âm nhạc các em đổi lại cách đánh số ngón tay của con người rồi à?"

Dòng bình luận cũng ngớ người: Gì cơ? Ngón số một là ngón trỏ?

Một dòng bình luận khác trả lời: Đúng vậy, nhạc cụ dây thường gọi vậy, bởi vì ngón cái không dùng để bấm dây, như đàn nhị hay violin chẳng hạn.

Lại thêm một dòng bình luận nữa: Ui vãi, cậu trợ lý học nhạc hả?

Người xem đã có thể phân biệt ai là "sếp", ai là "trợ lý" chỉ bằng giọng nói mà không cần nhìn mặt, mặc dù phần giới thiệu sau đó đã ghi rõ cả hai đều là nhiếp ảnh gia. Tuy vậy, mọi người vẫn dùng cách gọi sếp và trợ lý để phân biệt.

Phần video đã cắt đi đoạn Đoàn Thanh Thâm nói "Đừng bẻ nữa, anh đủ cong rồi" và chuyển thẳng sang phần hát. Dòng bình luận tràn ngập "Có thể hơi bất lịch sự nhưng tôi vẫn muốn ship họ".

Tiếp đó, nhạc nền trong video nối từ câu hát của Lương Nguyện Tỉnh sang giai điệu gốc của bài hát "Welcome Home, Son", với cảnh bình minh rực rỡ trên sa mạc. Trên màn hình, người xem có người đang ước nguyện, có người thì "Aaaa", có người thì gửi emoji khóc.

Tiếp theo, cảnh quay từ drone được tua nhanh, giống như một bộ phim bom tấn sử thi: những đám mây cuồn cuộn trôi nhanh, cát bụi bay mù mịt cũng không đuổi kịp mặt trời, trời đất sáng bừng lên. Lương Nguyện Tỉnh chèn một dòng phụ đề vào đây: Chào mừng đến với một ngày mới ở Tarim.

Cảnh quay tiếp theo chuyển sang góc nhìn từ hàng ghế sau của chiếc xe Jeep. Người lái xe là Lương Nguyện Tỉnh, Đoàn Thanh Thâm ngồi ở ghế phụ đang điều khiển drone. Bức ảnh bình minh trên sa mạc lúc sáng sớm không thể thêm vào bộ ảnh chủ đề "Con đường" được, vậy nên họ còn thiếu hai bức ảnh nữa. Thực ra con đường quốc lộ xuyên sa mạc này dưới ống kính máy ảnh và drone đều rất đẹp, nhưng luôn có cảm giác thiếu thiếu gì đó.

Có lẽ là vì khung cảnh này hơi phổ biến, tìm kiếm trên mạng sẽ thấy rất nhiều, na ná như nhau. Hoặc có lẽ, đây là một con đường mang ý nghĩa trọng đại, nên thay vì phong cảnh, họ muốn chụp được những hình ảnh khơi gợi sự đồng cảm nơi người xem hơn.

Chiếc xe chạy trên đường, có vài bình luận tỏ ra ngạc nhiên vì con đường quốc lộ xuyên sa mạc trông khác với tưởng tượng của họ. Hóa ra không phải là một con đường được mở ra từ sa mạc như phép màu của Moses rẽ nước biển khơi, mà là hai bên đều là cây xanh, cồn cát thật sự thì ở khá xa.

Hình ảnh xe chạy dần dần dừng lại, rẽ vào đường nhánh, đỗ bên đường. Hai người cởi dây an toàn, Lương Nguyện Tỉnh nói: "Chúng tôi xuống chụp ảnh đây, mọi người đợi trong xe một lát nhé."

Dòng bình luận: Còn ngồi ngây ra đó làm gì, trộm xe đi chứ!

Một dòng bình luận khác: Tôi không có bằng lái.

Dòng tiếp theo: Tôi có tôi có, nhường đường nào, tôi trèo qua ghế lái đây, mọi người muốn đi đâu?

Tuổi trẻ là vô giá bạn hiểu không!

Cứ men theo con đường này đi về phía Nam là đến Gêrzê*, Bắc Tây Tạng đấy bạn hiểu không!

(*) Gêrzê là một huyện của địa khu Ngari, khu tự trị Tây Tạng, Trung Quốc.

Mọi người dừng tay đi, họ quay lại rồi kìa.

"Về rồi đây~" Giọng Lương Nguyện Tỉnh nghe có vẻ rất vui, "Tiếc quá, vì có hợp đồng nên những bức ảnh này không thể cho mọi người xem được, cũng không thể đưa vào video."

Đến đây là nội dung 6 phút đầu của video.

Nơi họ dừng xe là một trạm bơm nước trong sa mạc Taklamakan. Hai người lái xe thong thả quan sát trên đường một lúc, khác với hôm qua phải vội vàng gấp rút, hôm nay nhân lúc trên đường vắng xe, họ đã phát hiện ra những ngôi nhà nhỏ ven đường.

Những ngôi nhà nhỏ như này cứ cách vài cây số lại có một cái, chúng là một phần không thể thiếu trong công trình chống sa mạc hóa nhiều năm ở Tarim. Góc chụp bức ảnh nằm phía đối diện bên đường, căn nhà quay mặt về phía con đường, hai bên đường là những đụn cát khá cao, vô tình đem lại cảm giác không gian và chiều sâu cho bức ảnh.

Căn nhà trải ngang, đường quốc lộ trải ngang, thảm thực vật phòng hộ cát cũng phát triển theo chiều ngang.

Sau khi họ chụp ảnh xong, có một người đàn ông trung niên mặc áo phản quang, đeo khăn chống cát, xách xẻng và xô đi từ phía cồn cát tới. Khi đến gần nhìn thấy họ, ông ấy có vẻ hơi bất ngờ, sau đó mỉm cười: "Đi du lịch à?"

"Vâng ạ!" Lương Nguyện Tỉnh vẫy tay từ bên kia đường, "Cháu chào chú, chú làm việc ở đây ạ?"

"Ừ!" Người chú gật đầu, vẫy tay gọi họ qua đường, "Qua đây, vào uống nước."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!