Chương 43: Một bóng đen in trên thảo nguyên

Cuối cùng, trước khi trời tối, họ đã đến được đồng cỏ mùa đông.

Đó là một đồng cỏ nằm giữa thung lũng của dãy Thiên Sơn, ở phía Tây Nam của dãy núi. Thảo nguyên được bao quanh ba mặt bởi những ngọn núi hùng vĩ. Những ngọn núi này giúp chắn bớt luồng không khí lạnh, khiến nơi đây tương đối ấm áp. Bên dưới lớp tuyết phủ là những loài thực vật chịu lạnh sinh trưởng vào mùa đông. Bò, cừu và ngựa sẽ tự dùng móng guốc của chúng để bới lớp tuyết ra, rồi há miệng gặm cỏ.

Dù thảo nguyên vẫn lạnh, nhưng so với vùng Altay thì ở đây đã dễ chịu hơn nhiều. Trên thảo nguyên có vài con đường công cộng. Không giống như những năm trước, những người dân du mục phải lùa đàn gia súc đi bộ từ đồng cỏ mùa hè sang đồng cỏ mùa đông, những năm gần đây, họ đã dùng xe tải để chở bò và cừu qua, tiết kiệm được rất nhiều công sức. Đồng thời, để hạn chế tối đa việc xe cán qua cỏ, những chiếc xe tải này thường nối đuôi nhau thành một hàng dài, lâu dần, vệt bánh xe đã trở thành đường công cộng.

Từ xa đã có thể nhìn thấy một ngôi nhà lều bằng nỉ, đó là kiểu lều truyền thống của dân du mục. Để thuận tiện cho việc di chuyển giữa các đồng cỏ theo mùa, ngôi nhà lều của anh trai kia có kiểu dáng khá đơn giản, chỉ cần hai người là có thể dựng được. Đỉnh lều chụm vào nhau, tìm đúng điểm chịu lực rồi dùng dây len buộc chặt lại, cuối cùng phủ lên một lớp nỉ dày nặng, không sợ gió thổi.

Bên cạnh lều có đỗ một chiếc xe máy và một chiếc xe van, đều là của gia đình ông anh.

"Ơ——?" Ban đầu, con gái của anh ta trố mắt nhìn bọn họ, "Hai anh là khách du lịch ạ?"

So với việc trả lời có phải khách du lịch hay không, Lương Nguyện Tỉnh lại cảm thấy kinh ngạc hơn: "Em nói được tiếng Trung Quốc!"

"Vâng ạ." Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn. Em đeo chụp tai lông xù, quàng khăn quàng cổ màu cam, ôm một bó cỏ khô trong lòng, "Hai anh đi cùng bố em ạ?"

Lương Nguyện Tỉnh suýt nữa thì mừng rơi nước mắt, cậu hoàn toàn không cùng tần số với cô bé: "Tuyệt quá! Em biết nói tiếng Trung! Anh là Lương Nguyện Tỉnh, còn em tên là gì?"

Cô bé li. ếm môi, nói: "... Chào anh, em tên là Bố Lạp Na Y, mẹ em là A Y Đạt Na, còn bố em là A Hợp Lực."

Bố Lạp Na Y trông có vẻ nhỏ nhắn, bé xíu, bó cỏ khô mà em ôm trong lòng cũng nhỏ không kém gì. Em đang định cùng mẹ mang cỏ khô cho con bò mẹ vừa mới sinh con ở phía sau lều.

Vì suốt mấy tiếng đồng hồ đi cùng A Hợp Lực chỉ có thể gượng cười, cũng ngại trò chuyện với Đoàn Thanh Thâm trước mặt anh trai người Kazakhstan không hiểu tiếng Trung nên Lương Nguyện Tỉnh chỉ đành nhịn mấy tiếng đồng hồ. Giờ đây cậu ngồi thụp xuống, bắt chuyện với cô bé: "Em mấy tuổi rồi?"

Bố Lạp Na Y rất bình tĩnh khi đối mặt với người lạ, cô bé đã gặp rất nhiều khách du lịch từ nơi khác đến, em trả lời: "Em là học sinh tiểu học. Còn anh mấy tuổi ạ?"

"Anh hai mươi tư." Lương Nguyện Tỉnh cười rồi hỏi tiếp: "Nhà em chăn cừu ở đây à... Ơ? Anh kéo em làm gì, em đang nói chuyện với người ta mà..."

Đoàn Thanh Thâm thật sự không chịu nổi nữa. Cậu thì cứ ngồi xổm ở đó cười nói vui vẻ với đứa trẻ, để mặc anh đứng ngây ra nhìn đôi vợ chồng người Kazakh. A Y Đạt Na ra hiệu về phía căn nhà lều, nhưng Đoàn Thanh Thâm không chắc đó có phải là lời mời hay không. Anh chỉ đành kéo cậu đứng dậy, rồi hỏi cô bé: "Cô bé, em có thể phiên dịch lời bố mẹ em được không?

Làm phiền em nhé."

"À..." Bố Lạp Na Y vỗ vỗ bó cỏ, bước tới nghe xem bố mẹ mình nói gì. Em ngoan ngoãn gật đầu rồi quay lại: "Mẹ em mời hai anh về nhà ăn cơm, ăn thịt cừu ạ."

Thực ra cũng hơi ngại. Nhưng sau khi trải qua việc đào xe, đi bộ đường núi lấy nước, băng qua đường du mục để đến thảo nguyên, mất mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng...

"Nhà em còn có trà sữa." Bố Lạp Na Y bổ sung, "Cũng có rất nhiều bánh bao chiên. Bố em nói các anh chắc hẳn rất mệt rồi. Tối nay có gió lớn, có thể sẽ mưa, các anh có thể ngủ lại nhà em."

"Cảm ơn em." Đoàn Thanh Thâm nói cảm ơn với Bố Lạp Na Y, rồi quay sang nói lời cảm ơn với hai vợ chồng: "Thật sự đã làm phiền gia đình quá. Hay là thế này đi, chúng tôi sẽ lì xì cho cô bé một bao lì xì đỏ. Dù sao cũng sắp hết năm rồi."

Nói xong, Đoàn Thanh Thâm nhìn Bố Lạp Na Y. Cô bé quay đầu nhìn bố mẹ mình. Đoàn Thanh Thâm nói cả một câu dài ba mươi mấy chữ, nhưng cô bé chỉ dịch lại thành vài chữ, ngắn gọn súc tích.

Cả hai người đều kinh ngạc. Lương Nguyện Tỉnh trợn tròn mắt, nhìn em với vẻ khó tin: "Em nhỏ à, sao em dịch ngắn gọn thế!"

Em nhỏ thở dài: "Số lượng người đến nhà em ăn cơm xong muốn trả tiền nhiều lắm. Nhà em không lấy tiền đâu."

A Y Đạt Na và chồng sau khi nghe Bố Lạp Na Y thuật lại ngắn gọn nội dung thì đều bật cười lắc đầu, xua tay nói một tràng. Cùng lúc đó, họ chỉ về phía lều, ra hiệu mời hai người vào trong.

Trước cửa lều có hai bếp lò được xây bằng gạch. Trên bếp là một cái nồi sắt đen khá lớn, bếp còn lại là một cái nồi inox rất sâu, đang bốc hơi nghi ngút. Đó là bữa tối của gia đình họ.

Tấm rèm cửa được vén lên, bên trong lều không có nhiều đồ đạc. Góc lều có một bộ lưu điện di động, nối với ổ cắm điện. Ở giữa lều treo một bóng đèn. Trên nền trải thảm len dày, có thể nằm nghỉ ngay tại đó. Ở giữa có một chiếc bàn tròn, góc lều là bàn học nhỏ của Bố Lạp Na Y, trên đó có một chiếc đèn bàn sạc điện.

"Wow, trong này ấm thật đấy." Lương Nguyện Tỉnh quay sang nói với Đoàn Thanh Thâm: "Chúng ta cũng sắm một cái như thế này đi!"

"Được thôi, anh sẽ cho em thêm ba trăm con cừu, hai trăm con bò. Từ nay sáng nào nghe cừu kêu là em phải dậy, dắt chúng đi ăn cỏ. Đến mùa hè, em phải vác theo lều của em, lùa cừu quay về Altay." Đoàn Thanh Thâm nói với vẻ mặt không cảm xúc.

Hai mươi tư tuổi đúng là cái tuổi thấy gì cũng muốn. Lương Nguyện Tỉnh lập tức đáp trả, chìa tay về phía anh: "Được đấy, cừu của em đâu? Đưa đây."

Bố Lạp Na Y nghe hiểu tiếng Hán, cô bé "phụt hahaha" cười rồi đi đến bàn học nhỏ của mình, ngồi xổm xuống mở cặp sách. Em lấy ra một túi ni lông đưa cho mẹ, rồi nói gì đó bằng tiếng Kazakhstan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!