Chương 40: Tỉnh Tỉnh, đừng rên

Sau khi cặp đôi thực sự này đưa Trình Khải say mèm về phòng khách sạn của cậu ta, họ quay lại phòng mình. Không bật đèn, không biết ai là người khơi mào, ai là người bắt đầu, nhưng khi cửa vừa khép lại, hai người đã hôn nhau dữ dội ngay ở lối vào.

Căn phòng không hoàn toàn tối đen, vài cục pin máy ảnh đang sạc, ánh sáng xanh lục yếu ớt nhấp nháy, báo hiệu chúng đang sạc bình thường. Còn có màn hình laptop đang render trên bàn, bộ sạc dự phòng dưới đất, vài đèn báo hiệu đang sáng.

Lương Nguyện Tỉnh bị Đoàn Thanh Thâm hôn đến mức phải cởi áo phao ra, rồi để mặc cho nó rơi xuống đất kêu soàn soạt vài tiếng. Trên người cả hai vẫn còn vương hơi lạnh từ bên ngoài, Lương Nguyện Tỉnh có thể cảm nhận được làn da cổ anh lành lạnh. Nhiệt độ ngoài trời hôm nay dưới âm 10 độ, nhưng cái ôm nóng bỏng và nụ hôn cuồng nhiệt đã xua tan mọi giá lạnh trong căn phòng tối mờ.

Họ hôn nhau, vu. ốt ve nhau qua lại, mọi hơi lạnh quanh người đã tan biến hết. Bàn tay Đoàn Thanh Thâm luồn vào dưới vạt áo Lương Nguyện Tỉnh, kéo sát cậu vào người mình. Nụ hôn trở nên sâu đậm, Lương Nguyện Tỉnh vốn đã có chút men trong người nên thỉnh thoảng cậu lại bật ra vài tiếng r. ên rỉ phóng túng.

"Đừng..." Đoàn Thanh Thâm dừng lại, đưa tay lên che miệng cậu, giọng anh bất lực: "Tỉnh Tỉnh, đừng rên."

Dù trong phòng tối, nhưng vẫn có thể nhìn thấy lờ mờ. Nhất là đôi mắt mơ màng như say như tỉnh của cậu, do nửa khuôn mặt bị che mất, nên lại càng khiến người ta không kiềm được mà chăm chú nhìn vào ánh mắt ấy. Đôi mắt cậu cong cong, khép hờ như đang cười, Lương Nguyện Tỉnh hỏi: "Vì sao thế? Sếp Đoàn không chịu nghe à?"

Đoàn Thanh Thâm nuốt khan, không trả lời.

Hiển nhiên là anh đang hơi lúng túng. Một người đàn ông ba mươi tuổi, chưa từng trải qua chuyện này, làm sao mà chống đỡ nổi.

Lương Nguyện Tỉnh bèn thừa cơ dùng đầu lưỡi li. ếm nhẹ vào lòng bàn tay anh. Ngay sau đó, bàn tay kia lập tức rụt về. Cậu hỏi: "Sao vậy, lưỡi em có điện hả?"

"Không." Đoàn Thanh Thâm đáp.

"Vậy sao anh lại né?"

"Em biết rõ rồi còn hỏi."

"Ừm." Lương Nguyện Tỉnh lại cười, đôi mắt cậu cong cong, khóe môi nhếch lên hỏi: "Làm không?"

Tiếp đó, cậu bổ sung: "Em đang hỏi anh trong trạng thái tỉnh táo đấy, đừng nghĩ ngợi nhiều. Từng này bia không đủ để làm em lâng lâng đâu."

Trước đây Lương Nguyện Tỉnh đã đoán đúng: Đoàn Thanh Thâm quả thật là một người khá truyền thống. Anh cần những tín hiệu hoặc lời nói rõ ràng mới có thể an tâm.

Ngay lúc này, cậu mới hoàn toàn hiểu được câu nói của anh: "Là tôi đang dựa dẫm vào em, về mặt tinh thần". Đoàn Thanh Thâm vẫn luôn cần có được sự khẳng định của cậu ở mỗi một bước. Dù là nụ hôn, tình yêu hay l. àm t. ình.

Anh áp sát lại ôm lấy Lương Nguyện Tỉnh, hôn lên thịt tai cậu. Hai cánh tay anh siết chặt như chiếc lồng, họ quấn quýt hôn nhau từ cửa ra vào đến tận giường. Trong ánh sáng lờ mờ, từng lớp áo quần lần lượt được cởi bỏ. Đoàn Thanh Thâm nhìn sâu vào đôi mắt sáng lấp lánh của Lương Nguyện Tỉnh, càng nhìn càng ngây dại—

Những ngày qua giống như một liều thuốc bổ mà Lương Nguyện Tỉnh trao cho anh, chữa lành mọi bối rối và bất an. Trước đây, anh giống như người bị chôn vùi trong trận tuyết lở, rất lạnh. Ban đầu là lạnh đến mức đau đớn, sau đó dần dần không còn cảm giác gì nữa.

Rồi Lương Nguyện Tỉnh phủi đi lớp tuyết, ánh mắt cậu cùng với ánh mặt trời rọi xuống mắt anh.

Đúng vậy, chính là đôi mắt sáng lấp lánh này.

Ngón tay cái của Đoàn Thanh Thâm vu. ốt ve gò má cậu, anh gọi "Tỉnh Tỉnh", rồi hôn cậu. Trong lúc tim đập loạn nhịp, những nụ hôn cũng trở nên rối bời và vụng về không có quy tắc nào. Thực ra, anh đã không thể kiềm chế được từ lâu, nhưng lý trí đáng sợ vẫn cố giữ lại ngọn lửa h. am m. uốn mãnh liệt nhất. Cuối cùng, anh chủ động dùng miệng làm cho Lương Nguyện Tỉnh trước.

"Đau lắm đấy." Đoàn Thanh Thâm nằm bên cạnh cậu, "Sau này từ từ cũng được."

Lương Nguyện Tỉnh hơi ngơ ngác, hiện tại cậu tạm thời không thể xử lý thông tin, chưa kịp phản ứng, vẫn còn đang lâng lâng.

Cả hai cùng thở d. ốc. Im lặng một lúc, Lương Nguyện Tỉnh mới hiểu ý anh là gì. Ý anh là hôm nay dừng lại ở đây thôi. Thế là cậu bèn quay đầu sang: "Anh định đi tu à?"

"Không."

"Thế sao lại không...?" Lương Nguyện Tỉnh kinh ngạc, rồi bật cười: "Chẳng lẽ không phải nên "tranh thủ bây giờ" sao?"

Câu này không sai. Hai người đều tự nguyện, thiên thời địa lợi, nếu không tranh thủ lúc này để cùng nhau cập nhật tiến độ tình yêu thì còn khi nào nữa? Đoàn Thanh Thâm cười dịu dàng: "Tỉnh Tỉnh, chuyện này, em biết là..."

"Đương nhiên là em biết." Lương Nguyện Tỉnh cũng hiểu ý anh, "Em nói "tranh thủ bây giờ", là bởi vì em uống rượu rồi. Vậy anh trả lời đi, rượu sẽ làm tê liệt cái gì của con người?"

"Hệ thần kinh."

"Sẽ thế nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!