Chương 36: Lần này Đoàn Thanh Thâm thật sự đang ở bên cạnh cậu

Lương Nguyện Tỉnh khoanh tay, nheo mắt đánh giá anh, thầm nghĩ người này ba mươi tuổi rồi mà tỏ tình vẫn còn ngây ngô quá. Nói xong câu đó, vành tai Đoàn Thanh Thâm lập tức đỏ lên. Tất nhiên, anh cũng có thể nói đó là do gió lạnh thổi nên mới đỏ.

Rồi, Lương Nguyện Tỉnh dịch lại một bước, cậu đứng bên cạnh anh, vai kề vai: "Sao anh không nói câu này lúc trên giường tối qua?"

"..." Tai Đoàn Thanh Thâm đỏ bừng nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh, "Tại, tại vì nếu nói lúc đó thì... có vẻ như có mục đích quá."

"Hả?" Lúc đầu Lương Nguyện Tỉnh không hiểu.

Một lát sau, cậu ngộ ra.

"Trời đất." Lương Nguyện Tỉnh liếc anh bằng ánh mắt khác hẳn.

Thế là Đoàn Thanh Thâm chuyển sang thế chủ động, vừa chụp ảnh vừa xem hiệu ứng, vừa nói: "Ngẫm mà xem, Tỉnh Tỉnh. Nếu như tối qua anh nói câu này trên giường, thì liệu chúng ta sẽ chỉ dừng lại ở việc dùng tay thôi sao?"

Cậu thử tưởng tượng một chút, chắc chắn là không rồi. Dù sao Lương Nguyện Tỉnh cũng có kiến thức cơ bản, cậu biết trong điều kiện thiếu đạo cụ mà còn cố làm thì mức độ rủi ro sẽ rất cao. Hơn nữa nhìn tình hình hiện tại, người chịu rủi ro có lẽ sẽ là cậu.

Vậy thì cũng thê thảm thật. Nếu tối qua anh thật sự tỏ tình trong tình cảnh đó, có lẽ cậu sẽ bất chấp tất cả, anh dũng hy sinh. Dù sao bầu không khí đã lên đến đỉnh điểm rồi, không làm gì thì tiếc lắm. Ê không không, nghĩ đi đâu vậy. Lương Nguyện Tỉnh lùi sang một bước, cách xa anh một chút, quay mặt đi.

Đoàn Thanh Thâm chụp thêm một bức, lần này là đỉnh núi tuyết.

"Em trốn làm gì?" Đoàn Thanh Thâm nói, "Lùi một bước thì có ích gì hả?"

"Anh im miệng đi."

Đoàn Thanh Thâm chỉ mỉm cười: "Lại đây."

Cậu bước tới, tưởng rằng anh muốn cho mình xem ảnh trong máy nên bèn ghé mặt lại gần. Không ngờ người này lại dùng tay đỡ lấy má cậu, sau đó nghiêng người qua hôn lên môi cậu một cái.

Anh chỉ chạm nhẹ thoáng qua rồi rời ra, giống như kiểu hôn trộm. Rồi anh nhìn thẳng vào mắt cậu, nói: "Xin lỗi nhé, đáng lẽ anh nên nói sớm hơn."

"Dù có sớm thì anh cũng chẳng có gan đâu." Lương Nguyện Tỉnh quay sang nhìn màn hình máy ảnh, nói: "Phải mua thêm một cái chân máy nữa rồi."

Vốn dĩ mỗi người đã có một cái chân máy, nhưng cái của Lương Nguyện Tỉnh đã bị cậu đập hỏng khi đánh nhau.

Thời gian sau đó cứ mỗi khi ánh sáng thay đổi, họ lại chụp thêm vài bức. Vì phần lớn cảnh vật đều tĩnh lặng, chụp nhiều ảnh cùng một góc máy, khi xử lý hậu kỳ sẽ dễ dàng hơn.

Không có chân máy, Lương Nguyện Tỉnh bèn ôm máy ảnh đi chụp xung quanh.

Nhìn từ đây sang phía cánh đồng tuyết bên kia đường ray, nơi đó vào mùa hè sẽ là một vùng đất rộng lớn màu mỡ, là thảo nguyên trải dài đến tận chân trời. Gần đó có nhà dân, đều là nhà một tầng, mái nhà phủ đầy tuyết. Một số gia đình sơn tường ngoài bằng màu sắc như kẹo ngọt.

Hai bên đường cái, cây cối đã trụi lá từ lâu, chỉ còn những cành cây khẳng khiu. Lương Nguyện Tỉnh tìm được một góc chụp có tiền cảnh đẹp, nơi hai cành cây khô cong xuống tạo thành một khung hình tự nhiên.

Cậu men theo đường cái đi về hướng trạm xe buýt một lúc, tuyết trên đường đã được dọn sang hai bên, đùn lại thành đống. Trong đống tuyết lẫn cả cành cây và bùn đất. Thỉnh thoảng lại có một chiếc xe chạy qua. Quay đầu nhìn lại, khung cảnh mở rộng không bị che chắn, có thể nhìn thẳng tới núi tuyết, những vách núi đá màu xám không bị tuyết bao phủ. Phía xa xa, trên tuyết có một chấm đen nhỏ xíu, không rõ là lừa hay dê. Cậu kéo khóa áo phao lên tận cổ, không khí hít vào phổi lạnh quá.

Giữa nơi hoang vu này, cậu bắt đầu nghe rõ tiếng thở của chính mình.

Con vật đang gặm cỏ khô dưới tuyết kia, không biết là dê hay lừa, cũng quay đầu nhìn về phía cậu. Giống như Lương Nguyện Tỉnh không phân biệt được loài của nó, chắc nó cũng không biết Lương Nguyện Tỉnh mặc áo phao đen rốt cuộc là thứ gì.

Cậu ngây người đứng bên đường một lúc, rồi điện thoại reo. Cậu bắt máy: "Anh Thâm."

"Em chạy đi đâu rồi?"

"Không xa lắm đâu." Lương Nguyện Tỉnh đáp, "Em đang..."

Cậu nói được một nửa thì ngưng lại. Đoàn Thanh Thâm cũng không hỏi thêm. Hai người im lặng trong cuộc gọi.

Thực ra chỉ có mình Lương Nguyện Tỉnh im lặng, Đoàn Thanh Thâm đang chờ cậu.

"Em đang... bên lề đường." Lương Nguyện Tỉnh đeo máy ảnh trên cổ, tay cầm điện thoại, nhìn về cánh đồng tuyết, "Nơi này rộng lớn quá."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!